🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1497: Chương 1497

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 1497:

 

Ánh mắt của ông rơi trên khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bì Bì: “Chào buổi sáng.”

 

Lúc này bên tai truyền đến một giọng nói thanh thúy, Liễu Anh Lạc xuống lầu: “Bì Bì.”

 

Ngày hôm nay Liễu Anh Lạc mặc sườn xám màu xanh đen, cái này sườn xám không phải ren, mà là lụa gắm, loại lụa này càng thêm hoàn mỹ tôn lên quanh dáng người xinh đẹp của bà.

 

Hôm nay bà không búi tóc, mà xõa tung mái tóc dài, tùy ý móc lại sau tai, hôm nay Liễu Anh Lạc kiều diễm lạ thường, như là thiếu phụ mới hơn ba mươi tuổi, một thân phong vận.

 

“Oa, bà nội hôm nay đẹp quá a.” Tiểu Bì Bì nhào qua ôm lấy chân Liễu Anh Lạc.

 

Liễu Anh Lạc thương yêu nhéo nhéo mặt cậu nhóc: “Bì Bì nhà bà hôm nay miệng ngọt như vậy.”

 

Tiểu Bì Bì cười gian: “bà nội, tối hôm qua chúng ta không phải nói phải làm cho ông nội không xuống giường được sao, vì sao bà cũng dậy. trễ theo vậy ạ?”

 

Liễu Anh Lạc nhanh chóng đỏ mặt lên, bà liếc mắt Lục Tư Tước bên cạnh, chỉ thấy ánh mắt Lục Tư Tước vẫn rơi trên người bà, dịu dàng lưu luyến: “Bì Bì, đừng nói lung tung.”

 

 

Trên sân cỏ, người làm nữ đưa đến rất nhiều pháo hoa, Tiểu Bì Bì đốt một cây, lúc này pháo hoa sáng chói đốt sáng bầu trời đêm.

 

Lục Tư Tước nhìn pháo hoa: “A Đình, nghe nói con phải dẫn Tịch Quán về Hải Thành một chuyến?”

 

Lục Hàn Đình gật đầu: “Vâng, chúng con đi xử lý một ít chuyện trước kia.”

 

Lục Tư Tước cũng không có hỏi nhiều, tối nay ông phá lệ ở nhà, lui đi tầng lăng liệt sát phạt kia, trong mặt mày đều là vẻ mềm mại của người bố.

 

“Bác Lục” Lúc này Hạ Tịch Quán đi ra.

 

Lục Tư Tước quay đầu, chỉ thấy Hạ Tịch Quán dựa ở cạnh cửa, cặp mắt trong vắt kia đang cười khanh khách nhìn ông.

 

“Bố, pháo hoa chơi vui lắm, bố mau qua đây.” Tiểu Bì Bì gọi Lục Hàn Đình.

 

Lục Hàn Đình đi bồi Tiểu Bì Bì.

 

Hạ Tịch Quán đi tới bên người Lục Tư Tước, cô ngẳắng đầu nhìn trời đêm tối nay, chẳng biết tại sao, bầu trời hôm nay đẹp đến lạ, hét thảy đều ám áp và tốt đẹp đến vậy.

 

“Bác Lục, bây giờ bác hạnh phúc không ạ?” Hạ Tịch Quán hỏi.

 

Lục Tư Tước gật đầu: “Rất hạnh phúc.”

 

“Con mới vừa nhìn dì Anh Lạc, dì Anh Lạc cũng rất hạnh phúc, bác Lục, hai người đau khổ nửa cuộc đời, sau này sẽ hạnh phúc rồi.”

 

Sẽ sao?

 

Ông còn có thời gian ư?

 

Lục Tư Tước chậm rãi nhếch môi, cũng không trả lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...