🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1475: Chương 1475

Chương 1475:

 

Ánh mắt Lục Tư Tước tối sầằm, gần như bị bà cọ ra một thân hỏa, ông nhíu lên mày kiếm: “Liễu Anh Lạc, cô cọ lên đâu đấy?”

 

Liễu Anh Lạc cứng đờ, lúc này mới phát hiện hai người đã dựa gần như vậy, dính vào nhau rồi, bà hốt hoảng lui về sau một bước, thế nhưng khẽ buông tay, bản thảo thiết kế và sách trong ngực rơi hết xuống đất.

 

Bản thảo thiết kế bị gió thổi bay loạn, mấy trang giấy nhanh chóng rơi khắp đường.

 

“Bản thảo của tôi!” Liễu Anh Lạc kêu một tiếng, muốn đi nhặt.

 

Thế nhưng Lục Tư Tước chặn bà: “Lên xe.”

 

Ông vươn tay nhét bà vào.

 

Liễu Anh Lạc muốn xuống xe, thế nhưng “cạch” một tiếng, cửa xe đã bị khóa trái, bà ghé vào cửa sổ xe, rất nhanh cứng đờ.

 

Bởi vì Lục Tư Tước cũng không lập tức lên xe, ông cúi người xuống bắt đầu giúp bà nhặt lên từng tờ thiết kế bản thảo, một tờ lại một tờ.

 

Dù là thái tử gia Lục gia năm đó quyền khuynh toàn bộ Đề Đô, hay là thần thoại một đời thương giới, ông chưa từng cúi lưng mình xuống, nhưng bây giờ ông – một người có địa vị cao lại nhân nhượng trước người có địa vị thấp, ở trên đường cái ngựa xe như nước giúp bà nhặt bản thiết kế.

 

Đầu ngón tay Liễu Anh Lạc nhanh chóng cuộn tròn, bà và Lục Tư Tước đã đi qua tuổi trẻ, đã đi qua nửa cuộc đời, dây dưa mấy năm nay, thế nhưng bà và ông vẫn giậm chân tại chỗ.

 

Không biết có bao nhiêu lần, bà nhìn vào gian khổ trên vai ông, đều rất muốn đi ra ngoài, vươn tay, ôm ông.

 

Tựa như bây giờ, bà rất muốn xuống xe, chạy tới, từ phía sau lưng ôm lấy ông thật chặt.

 

Nhưng…

 

Hốc mắt trắng nõn của Liễu Anh Lạc đột nhiên biến đỏ.

 

Lúc này Lục Tư Tước đã nhặt xong tất cả bản thảo, ông quay người trở về, kéo ra cửa sau xe: “Bản thiết kế của em.

 

Ông đưa tbản thảo cho bà, thế nhưng một giây kế tiếp ông liền đụng phải cặp mắt đỏ ngầu của bà, bên trong còn dâng lên hơi nước trong suốt, dường như muốn khóc.

 

Tay Lục Tư Tước khựng lại.

 

Liễu Anh Lạc biết mình thát thố, bà cũng không muốn để ông thấy bà mềm yếu, bà vươn tay nhận lấy: “Cảm ơn.”

 

Lục Tư Tước cũng chưa đi, mà là thân cao chân dài ngăn ở bên cạnh xe.

 

Liễu Anh Lạc ngẳng đầu nhìn ông, chỉ thấy ông chống tay trên cửa, đôi mắt u trầm đang nhìn viền mắt bà đỏ bừng.

 

Rất nhanh, ông giơ tay, tới gần mặt bà…

 

Ông làm cái gì?

 

Liễu Anh Lạc quay đầu, tránh khỏi bàn tay to của ông.

 

Tay Lục Tư Tước cứ như vậy cứng giữa không trung, ông nhìn dáng vẻ bà tránh liền chau mày, sau đó đóng cửa xe, về tới chỗ lái.

 

Xe sang phóng đi.

 

Trong xe, Liễu Anh Lạc ngồi ở phía sau, Lý Ngọc ngồi ở ghế cạnh tài xế, Liễu Anh Lạc toàn bộ hành trình cũng không nói gì, mà là thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình.

 

“Tư Tước, anh tiễn Lục phu nhân về nhà đi, sau đó đưa em về nhà, đêm nay anh có thể đến nhà em ngồi một chút, uống chén trà nha.” Lý Ngọc cười nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...