🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 553: Đánh nhau - Lần này phải bị xử lí rồi (6)

Chương 552ĐÁNH NHAU - LẦN NÀY PHẢI BỊ XỬ LÍ RỒI (6)
Hoắc Hoành nhìn cô, nói: “Đứng lên đi, tôi đưa em đến một nơi.”

“Hình như tôi đang bị giam, có thể đi ra ngoài à?” Nhiếp Nhiên quay người đi định ngủ tiếp.

“Thời gian giam của em đã kết thúc rồi.”

Nhiếp Nhiên cau mày nhắc lại, “Kết thúc?”

“Đúng vậy, kết thúc rồi, đi thôi.”

Nhiếp Nhiên càng cảm thấy kỳ quái. Rốt cuộc người này đang giở trò quỷ gì thế!

Cô mang lòng nghi ngờ xuống giường, đi theo anh ra ngoài.

Hoắc Hoành bình tĩnh dặn dò người lính kia: “Trả lại dây giày, thắt lưng cho cô ấy.”

“A... rõ!”

Nhiếp Nhiên nhanh chóng thắt dây giày và thắt lưng vào, hai người rời khỏi phòng giam sau núi.

Trên đường đi hai người không nói gì.

Cô chỉ yên lặng đi theo sau lưng Hoắc Hoành, nhưng sau khi đi một đoạn, cô phát hiện đây không phải là đường về thao trường, mà là đi vòng qua mặt kia của núi.

Hai người bọn họ đi đến lưng chừng núi thì dừng lại.

Hoắc Hoành chỉ chỗ cách đó không xa, hỏi Nhiếp Nhiên bên cạnh, “Em nhìn thấy cái gì không?”

“Người.” Nhiếp Nhiên ở trong bóng tối quá lâu, đột nhiên tiếp xúc với ánh mặt trời nên mắt chưa kịp thích ứng.

“Người lớp nào?” w๖ebtruy๖enonlin๖ez

Nhiếp Nhiên nhìn kĩ, “Lớp 6.”

Nhưng mà người lớp 6 đứng ngây ngốc trong thao trường làm gì?

Giờ này không phải nên đi ăn cơm sao?

“Hôm nay bọn họ đứng cả sáng vì hi vọng có thể điều tra rõ chuyện chuyện tối ngày hôm qua.”

Sau đó, anh lại chỉ bảy bóng người đang di chuyển cách đó không xa, “Em nhìn thấy người đang chạy trong thao trường không? Em ở đây bao lâu, bọn họ chạy trong thao trường bấy lâu.”

Nhiếp Nhiên híp mắt lại, nhưng vẻ mặt lại lạnh dần, “Anh muốn nói cái gì?”

Lúc này vẻ mặt Hoắc Hoành vô cùng, “Tôi muốn nói với em rằng đây chính là chiến hữu, cho dù em muốn vạch rõ ranh giới với bọn họ thì bọn họ vĩnh viễn cũng sẽ không bỏ em lại một mình.”

Gió trên núi rất lớn, vẻ mặt cô âm u lạnh lẽo giống như băng lạnh, “Anh mượn chuyện của Trần Duyệt cố ý giam tôi ở đây là vì muốn tôi biết bọn họ không vứt bỏ tôi, không mặc kệ tôi à?”

Khóe miệng cô chậm rãi cong lên, sự hung ác ở đáy mắt nhanh chóng nổi lên, trong gió lớn gào thét, lời nào cô nói cũng giận dữ khát máu, “Hoắc Hoành, rốt cuộc anh có tư cách gì khoa tay múa chân trước mặt tôi?”

Cô siết tay càng lúc càng chặt, ngọn lửa ở trước mặt đã bắt đầu tóe ra.

Hoắc Hoành cảm nhận được sự điên cuồng mơ hồ tản ra quanh thân cô, anh nhướng mày.

Hỏng bét, quả nhiên chuyện lại xấu đi rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...