🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 447: Gặp người quen cũ - Huấn luyện thể dục buổi sáng (5)

Chương 446GẶP NGƯỜI QUEN CŨ - HUẤN LUYỆN THỂ DỤC BUỔI SÁNG (5)
“Đã lâu không gặp, Lý Kiêu. Cùng lớp cũng thôi đi, lại còn cùng phòng ngủ, thế này đúng là quá có duyên rồi.”

Lúc nhìn thấy Nhiếp Nhiên, đáy mắt Lý Kiêu lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng lại nhanh chóng khôi phục lại, lạnh lùng nói: “Tôi đợi cậu lâu lắm rồi.”

“Cậu đợi tôi? Lý Kiêu, thật ra tôi không có hứng với con gái.” Nhiếp Nhiên ghét bỏ lui về phía sau mấy bước.

Hà Giai Ngọc thấy hình như hai người bọn họ rất thân quen, không nhịn được hỏi: “Cái gì, chị Kiêu quen tân binh này à?”

“Chị Kiêu? Chậc chậc chậc, sao cậu đi đến đâu cũng thích kiếm đoàn thể thế?” Nhiếp Nhiên dựa vào khung cửa, liếc Lý Kiêu một cái.

Lý Kiêu cũng không khách sáo phản bác lại, “Sao cậu đi đến đâu cũng náo loạn thế?”

Náo loạn? Cô ấy đang nói chuyện mình vặn gãy tay Phùng Anh Anh ở đại đội tân binh à?

Thật ra cô rất vô tội, nếu như không phải là bọn họ ức hiếp người quá đáng thì cô sẽ không đến nỗi bẻ gãy tay cô ta.

Nhiếp Nhiên cười nhún vai, định đi tắm, nhưng vừa mới nhúc nhích đã bị Lý Kiêu ngăn lại.

“Tôi có chuyện muốn hỏi cậu. Cậu...” Lý Kiêu vừa hỏi thì đã thấy Hà Giai Ngọc hóng hớt đứng ở bên cạnh: “Tôi vừa thấy chính trị viên đang đi tuần tra. Nếu như bị bọn họ phát hiện có nhiều nước dưới đất thế này, cô không thoát được chạy phạt 10km đâu.”

Hà Giai Ngọc cuống quýt giậm chân, “Mẹ kiếp, sao chị không nói sớm!”

Cô ta vội vàng chạy về phòng ngủ như một làn khói để lau dọn.

Ở cửa chỉ còn lại hai người bọn họ, lúc này Lý Kiêu mới lên tiếng hỏi: “Hôm đó cậu đang thực hiện nhiệm vụ đúng không?”

Nhiếp Nhiên cười khẽ một tiếng, “Cậu thật kỳ lạ, tại sao cứ cố chấp với chuyện của tôi như vậy chứ?”

“Nói cho tôi biết!”
w●ebtruy●enonlin●e●com
“Không phải trong lòng cậu đã sớm có câu trả lời rồi sao? Lúc nhìn thấy tôi xuất hiện ở đây, tôi tin cậu đã biết.”

“Quả nhiên là như vậy!”

“Tôi có thể đi rồi chứ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...