🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 394: Bà ta không phải là chủ mưu (1)

Chương 393BÀ TA KHÔNG PHẢI LÀ CHỦ MƯU (1)
Lúc Nhiếp Nhiên về phòng mình tắm rửa, người giúp việc đã ngoan ngoãn bê bữa tối lên rồi.

Cô ngồi ở trước bàn đọc sách ăn cơm, nghe thấy ngoài cửa huyên náo một trận, rồi cửa dưới tầng “ầm” một tiếng.

Nhiếp Nhiên cười, xem ra Nhiếp Thành Thắng ra ngoài hóng mát rồi.

Nhưng đúng lúc này, cửa phòng ngủ của cô lại bị đẩy ra.

“Rốt cuộc mày muốn thế nào?”

Nhiếp Nhiên quay lại nhìn Diệp Trân ở cửa, thấy sắc mặt bà ta tái nhợt, suy sụp, lúc đi qua đây chân cũng tập tễnh.

“Dì Diệp làm sao thế, sao lại thảm hại thế này?” Vẻ mặt Nhiếp Nhiên hờ hững.

“Rốt cuộc phải thế nào thì mày mới có thể bỏ qua cho con trai tao!”

Nhiếp Nhiên cười lạnh, “Dì Diệp nói gì tôi nghe không hiểu, hình như tôi không làm gì em trai cả.”

“Không làm gì? Hừ, mày không làm gì đã khiến tao và Dập Dập thành ra như thế này, nếu như mày làm gì, tao và Dập Dập sẽ chết không có chỗ chôn đúng không!”

“Sao tôi lại không hiểu ý dì Diệp nhỉ?” Nhiếp Nhiên mỉm cười, thong thả ung dung ăn cơm.

“Choang”... tất cả đồ ăn trong đĩa bị Diệp Trân hất đổ xuống đất, vung vãi khắp nơi.

Cái tay đang cầm đũa của Nhiếp Nhiên khựng lại, ý cười ở khóe miệng từ từ cứng lại thành một độ cong lạnh như băng.

“Mày nói cho tao biết, rốt cuộc mày muốn làm gì, rốt cuộc mày muốn thế nào thì mày mới vui!” Diệp Trân thấy cô không nhúc nhích lại càng thêm nổi giận, tóm chặt cánh tay cô, vẻ mặt điên cuồng.

“Buông tay.”

Diệp Trân càng siết chặt hơn, vì quá dùng sức nên đầu ngón tay trắng bệch, vẻ mặt vô cùng dữ tợn, “Không buông! Trừ phi mày nói cho tao biết, có phải vì hận tao đưa mày vào quân đội rèn luyện cho nên mày cố ý đưa Dập Dập đi để trả thù không?”

Nhiếp Nhiên quan sát bà ta từ trên xuống dưới, giọng nói càng lạnh lùng hơn, “Dì Diệp khó chịu cũng không thể lôi tôi ra mà trút giận được, tôi vô tội.”

“Mày vô tội? Nếu như mày vô tội thì trên thế giới này không có ai có tội hết!” Diệp Trân căm phẫn chỉ muốn xé nát Nhiếp Nhiên ra.

“Đường đường là con gái lớn nhà họ Diệp, bây giờ là bà lớn nhà họ Nhiếp mà lại tóm tay con gái chồng không buông, khóc lóc om sòm trong phòng, chuyện này truyền ra ngoài thì không hay đâu.” Giọng Nhiếp Nhiên rất hờ hững. Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!

“Hừ! Con trai tao bị mày gài phải đến trường quân đội, bây giờ tao không màng gì hết!” “Dì Diệp, dì cầm bút ghi âm đến giả điên giả dại bẫy tôi, vui không?”

Sắc mặt Diệp Trân lập tức thay đổi, “Mày!”

Diệp Trân không ngờ cô lại nhìn thấu mưu đồ của bà ta, thậm chí... ngay cả cái bút ghi âm kia cũng bị phát hiện ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...