Chương 5: 5
Đan Thiên Tề đã không còn để ý anh và Đồ Kiều Kiều là quan hệ gì.
Hơn một tháng nay, ngày nào bọn họ cũng gặp mặt, phần lớn là cô đến công ty tìm anh, hai người cùng nhau dùng bữa tối, cuối cùng…… Ừ, nhất định là lên giường. Đôi khi cô sẽ thất hẹn, gọi tới báo cho anh cô có việc, sẽ không dùng bữa tối với anh, cũng không đến chỗ anh. Lần đầu tiên cô thất hẹn, anh bình tĩnh tắt điện thoại, đúng sáu giờ tan làm. Về nhà, anh nấu xong bữa tối, lại kinh ngạc phát hiện mình đã chuẩn bị phần hai người.
Đúng, từ khi cô biết anh biết nấu ăn, cô liền quấn lấy anh muốn anh nấu cơm cho cô ăn, dù sao anh cũng không thích ăn ở ngoài, đồng ý cũng không sao.
Sau đó, lần đầu tiên anh để cho phụ nữ vào nhà anh, lần đầu tiên nấu thức ăn cho con gái, nhìn cô mở to mắt, kinh ngạc nhìn anh nấu ăn, vừa ăn vừa khen ngợi anh, bộ dáng đáng yêu kia làm anh nhịn không được nhướng môi.
Sau này, ngày nào anh cũng tốn tâm tư nấu những món ăn khác nhau, thấy ánh mắt sùng bái của cô, trong lòng anh liền dâng lên một loại hư vinh.
Quen dùng bữa tối cùng cô, lần đầu anh cảm thấy ăn một mình thực nhàm chán, thiếu giọng nói của cô, giống như thiếu điều gì đó.
Nhìn bữa tối mình làm dư, anh cũng không biết mình bị gì, thế mà lại lấy hộp giữ ấm ra cho thức ăn vào, không chút nghĩ ngợi lái xe đến trấn nhỏ, sau đó tới nhà cô. Vừa đến nhà cô, anh mới cảm thấy hành động của mình thật ngốc. Anh đang làm gì vậy? Có khi cô đã ăn no rồi, anh mang bữa tối đến để làm gì?
Lại nói, quan hệ của anh và cô chỉ là bạn giường, đưa bữa tối đến…… Rất thân mật, không phù hợp với quan hệ của bọn họ.
Lúc anh đang hối hận chuẩn bị rời đi thì cửa sổ lại có ai đó gõ gõ, anh quay đầu, ngạc nhiên thấy một khuôn mặt tươi cười.
“Sao anh lại tới đây?” Anh mở cửa sổ xe, Đồ Kiều Kiều lập tức cười hỏi.
“Tôi……” Lần đầu tiên trong đời Đan Thiên Tề không biết nên nói gì, vẻ mặt có chút xấu hổ.
Đồ Kiều Kiều chớp mắt, nhìn thấy hộp giữ ấm đặt phía sau xe, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức kinh ngạc. “Anh mang bữa tối tới cho em sao?”
“À……” Anh không được tự nhiên sờ sờ mũi.
“A! Em đang muốn đi tìm anh.” Cô vui vẻ ôm lấy cổ anh, chu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt thực uất ức. “Người ta làm việc đến bây giờ vẫn chưa ăn, rất đói bụng, lại rất muốn ăn đồ anh nấu, đều tại anh! Nấu ăn ngon như vậy làm em bây giờ chẳng muốn ăn đồ người khác nấu.”
Cô giống như con nít làm nũng với anh, Đan Thiên Tề nghe xong vô cùng thõa mãn, nhịn không được hôn cái miệng nhỏ nhắn kia, đầu lưỡi vói vào, mút lấy ngọt ngào trong miệng nhỏ. Hồi lâu sau anh mới buông cánh môi kia ra, mà hai mắt cô lại mơ màng, khi anh rời đi lại nhịn không được chủ động nhướng người hôn anh.
Nụ hôn này trở nên cuồng dã, hai người dường như đều không thể hô hấp, cô thấy ngọn lửa trong mắt anh, lập tức nở nụ cười.
“Không được, bây giờ người ta rất đói, chờ em ăn no lại cho anh ăn.” Cô nhẹ nhàng đặt ngón tay lên môi anh, thở dốc nhăn mặt nhăn mũi nhìn anh.
Bình luận