🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: 3

Tiếng chuông báo động vang lên, lần này không phải là cô quấn lấy anh. Đồ Kiều Kiều cô cũng có tự tôn, với lại cô cũng không thiếu đàn ông, cho dù điều kiện của anh tốt thì đã sao? Điều kiện của cô cũng không thua kém ai. Cô chỉ một năm không có bạn trai, hơn nữa đúng lúc muốn cưới chồng mà thôi, vừa hay, lúc đó lại phát hiện họ Đan kia phù hợp với yêu cầu của cô, cô mới mở miệng theo đuổi anh.

Được cô theo đuổi là vinh hạnh của anh nha! Kết quả, người đàn ông kia từ chối cô thì thôi, còn nói khó nghe như vậy, háo sắc? Hai chữ này chính là vũ nhục Đồ Kiều Kiều cô!

Cái gì mà người được đề cử làm chồng? Khiếp! Mắt cô bị mù rồi sao?

Đêm đó anh đưa cô lên núi, cô liền đá bay anh, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn thấy anh lần nữa! Với lại cơ hội gặp mặt của hai người cũng cực nhỏ, dường như có thể nói là không có.

Dù sao cũng đã ký xong hợp đồng, cùng lắm chỉ chỉnh sửa một số chi tiết nhỏ, mà mấy chuyện đó đa số đều là cô làm việc với Lí thư ký, hoàn toàn không có cơ hội chạm mặt Đan Thiên Tề. Cô tưởng, hai người sẽ không gặp lại nhau nữa, nghe nói anh bàn giao xong khu nghỉ mát sẽ trở về tổng công ty.

Cô và anh không cùng xuất hiện, cô không muốn gặp lại anh, anh cũng không có hứng thú với cô. Thái độ của anh đã rõ ràng như vậy, nhưng cô lại không cam lòng, cô thừa nhận điều này!

Cô bị từ chối, hơn nữa lại bị từ chối thẳng thừng, hoàn toàn, tuyệt đối.

Loại nhục nhã vô cùng này quả thực là vết nhơ trong cuộc đời cô, mà đối với thủ phạm tạo nên vết nhơ đó, cô vĩnh viễn cũng không muốn gặp lại!

Ai ngờ cô không đi trêu chọc anh ta, anh ta đã tự mình đưa lên cửa?

“Đan tiên sinh, sao anh lại đến trấn nhỏ của chúng tôi? Có chuyện gì sao?” Kiều nhan cười như hoa mê muội lòng người, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thế, nhưng ánh mắt của cô lại không có nửa điểm ý cười, dường như là bắn ra tia sáng lạnh.

Không có việc gì lại tới cửa, nhất định không có chuyện tốt!

Cô cũng không tự kỷ đến nỗi nghĩ Đan Thiên Tề hối hận vì đã từ chối cô, tự mình tới cửa để xin lỗi, mong cô đừng so đo với anh ta!

Loại chuyện này cho dù là trong tiểu thuyết tình yêu lãng mạn cũng sẽ không xảy ra.

“Tìm người, thuận tiện đi kiểm tra lần cuối.” Đan Thiên Tề đút hai tay vào túi quần, hôm nay anh không mặc vét, áo phông làm lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ, quần bò màu xanh đậm bao lấy hai chân dài rắn chắc. Bớt đi thành phần tri thức, anh như vậy trông có vẻ trẻ hơn rất nhiều, cũng rất mê người.

“Tìm người? Tìm người nào? Còn có, đi kiểm tra lần cuối là sao?” Đồ Kiều Kiều hơi hơi nhướng mi, không có tâm tình đi thưởng thức bộ dáng khó gặp này của anh.

Trai đẹp cô nhìn không ít, lại không kém anh…… Đúng, cô thừa nhận, vừa rồi khi thấy anh, cô có chút trợn tròn mắt. Nhưng mà chỉ là lập tức mà thôi, người vừa đẹp vừa cao, đương nhiên mặc cái gì cũng dễ nhìn, có gì mà phải kinh ngạc? Cô lập tức tỉnh táo lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...