Chương 9: 9
Chủ nhật, Lạc Khánh Đào không đi đánh golf, cũng không đi câu lạc bộ hội viên cao cấp, vẫn ở trong thư phòng lầu hai kiêm phòng làm việc.
Lạc Dĩ Phương biết được từ trong miệng quản gia là chú Triệu, hôm nay trong nhà có một vị khách quý tới, nghe nói là vị khách quý từ Hương Cảng xa xôi tới, chính là thời gian này cướp không ít vụ làm ăn trong tay công ty Khánh Phú, là Đầu sỏ gây nên quậy đến cha đau đầu nhức óc.
Chú Triệu còn len lén nói cho cô biết, nửa giờ sau, ngay cả bên tập đoàn Thịnh Khang cũng có người đi ô tô đến, toàn bộ tập trung ở lầu hai không biết bàn bạc cái gì.
Trong lòng mơ hồ cảm thấy lo lắng, cô nghĩ, tám phần là bởi vì nghe được tập đoàn Thịnh Khang, khiến cho cô không khỏi suy nghĩ đến hôn ước buồn cười lại không biết làm như thế nào.
Mấy ngày nay, cô tránh né theo bản năng, không muốn để quá nhiều tâm tư vào chuyện tương lai, nhưng trong lòng lại hết sức rõ ràng, cứ trốn tránh không phải là cách.
Cô yêu một người đàn ông, tình cảm như vậy cho cô dũng khí, để cho cô bắt đầu nằm mộng, hơn nữa muốn biến ước mơ thành sự thật.
Có lẽ, cô thật sự có thể cầu xin cha, cho phép hôn hủy bỏ hôn ước với nhà họ Thịnh, để cho cô tự do yêu, gả cho người trong lòng chân chính.
Gặp gỡ người đàn ông giống như rượu mạnh đó, cả người cô hoàn toàn thần phục, trừ anh ôm ra, cô không cách nào để cho người đàn ông khác đối xử thân mật như vậy.
Haizzz... Cho dù như thế nào, cô nhất định phải tìm chút thời gian nói chuyện này một chút với cha, có lẽ chờ sau khicha xử lý xong chuyện của công ty, giải quyết phiền toái, mới có tâm tình nghe cô nói đi!
Cốc, cốc –
Tiếng gõ cửa khiến Lạc Dĩ Phương phục hồi tinh thần lại, cô nhẹ nhàng ho khan một tiếng, thu hồi ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ về, mang theo giọng mũi nói: Đi vào.
Tối qua sau khi hết giờ lên lớp, trên đường về nhà dính chút mưa, khiến cho cô hôm nay vừa tình lại chìm vào hôn mê, chắc bị cảm.
Quản gia là chú Triệu đẩy cửa ra, cung kính nói: Tiểu thư, lão gia muốn ngài lên lầu hai.
Lạc Dĩ Phương hơi ngẩn ra, Biết là chuyện gì không?
Lão gia chưa nói, chỉ có điều... Hình như không quá cao hứng, trong thư phòng truyền ra tiếng cãi vã, người của nhà họ Thịnh vừa rồi giận đùng đùng rời đi, vì không biết vì chuyện gì mà huyên náo rất không vui vẻ, chắc có chút liên quan đến vị khách quý từ Hương Cảng kia. Chú Triệu luôn thương cô, không nhịn được nhiều lời một chút.
Lạc Dĩ Phương ấn nhẹ giữa hai chân mày chau lại, gật gật đầu, ôn hòa nói: Cháu biết rồi. Chú Triệu, cám ơn.
Tiểu thư phải cẩn thận.
Vâng. Đột nhiên cảm thấy lạnh, cô tiện tay cầm một chiếc áo khoác choàng lên, đi ra phòng ngủ.
Sau hai phút, Lạc Dĩ Phương đi đến thư phòng lớn trên lầu hai.
Cô không biết mình đang khẩn trương cái gì, cảm giác giống như có chuyện gì sắp xảy ra... Vỗ vỗ gương mặt, miễn cưỡng lên tinh thần, lại hít sâu mấy cái, cô mới lễ phép gõ cửa, theo đó vặn tay cầm đẩy ra.
Bình luận