Chương 6: (H)
Cô không có cách nào chống lại, cũng không bằng lòng chống lại, cô muốn giao thân thể thuần khiết cho người đàn ông này, muốn trải nghiệm yêu cấm kỵ và ngọt ngào với anh, thần phục phía dưới anh, để cho anh lấy được cô hoàn toàn...
Cô không hối hận, không hối hận!
Khi người đàn ông thả ra tất cả năng lượng trong cơ thể ấm áp nhỏ nhắn của cô thì Lạc Dĩ Phương dùng hai chân khóa chặt anh, thân thể ướt mồ hôi nhiệt liệt đón lấy anh.
Cô thét chói tai, run rẩy, khóc thút thít, đạt tới cao triều trong ngực anh. Bọn họ cùng nhau bay lượn, bay thật cao, thật xa, rong chơi trong khoái cảm không giới hạn.
Rất lâu sau đó, cô mới từ từ tìm về được ý thức trong một đống hỗn độn, thân thể hưởng thụ hoan ái dâng lên tê dại kỳ dị, một bàn tay thô ráp đang dao dộng dọc theo đường cong phần lưng đẹp đẽ của cô.
Ừ... Cô bật ra tiếng thở dài theo bản năng, âm thanh yếu ớt mang theo mùi vị nũng nịu, giống như con mèo mới được cho ăn no vào bụng, meo meo kêu nhỏ.
Chủ nhân của bàn tay lớn cố ý trêu chọc cô, đột nhiên tinh nghịch thăm dò trước ngực cô, nâng bầu ngực mềm như bông này lên, thong thả ung dung nắn bóp.
Ừ ừmh... Chân mày của Lạc Dĩ Phương nhíu chặt lại, nhẹ nhàng chống lại, ngay sau đó lông mi xinh đẹp chớp chớp, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Khuôn mặt đậm tính đàn ông gần trong gang tấc, bí hiểm nheo mắt nhìn cô.
Tỉnh chưa? Người đẹp ngủ của tôi. Môi của anh lại gần, nhanh chóng mổ lên môi cô.
A... Khuôn mặt Lạc Dĩ Phương đỏ rừng rực, đối diện với đôi mắt sáng trong kia, trí nhớ của cô thu hồi lại toàn bộ rồi, chuyện hai người đã làm hiện lên vô cùng rõ ràng trong đầu.
Cô... Cô thật sự lên giường cùng anh!
Cô không biết gì về người đàn ông này cả, nói được chỉ có tên tuổi của anh, nhưng cô lại nghĩa vô phản cố * giao mình cho anh.
(*) Nghĩa vô phản cố: Làm việc nghĩa không chùn bước, đạo nghĩa không cho phép chùn bước, không có đường lui.
Là bởi vì cha ép cô đến đường cùng, nếu cô không thể không gả vào nhà họ Thịnh, như vậy còn không bằng dùng die nda nle equ ydo nn quyền lợi còn có trước hôn nhân mà hung hăng chơi một lần, dâng hiến thân thể thuần khiết cho người khác sao? Haizzz... Có phải thời kỳ phản nghịch của cô tới hơi trễ không?
Cô chưa bao giờ gặp người đàn ông nào giống như Đường Liệt, thần bí, nguy hiểm, toàn thân tràn ngập lực hút, giống như một khối nam châm mạnh mẽ, hấp dẫn cô thật sâu, khiến cho cô hoa mắt choáng váng, nhịp tim như đánh trống, mất đi dè dặt của phái nữ trước sức quyến rũ của anh.
Nhưng trong lòng cô hiểu, cô sẽ không hối hận. Anh đúng là trí nhớ rực rỡ nhất trong cuộc đời khô kiệt của cô.
Còn đau nhức không? Đường Liệt nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, ngón tay như có như không vuốt ve má phấn bên trái, khẽ hỏi han.
Lạc Dĩ Phương lắc lắc đầu, ngập ngừng nói: Em... Mặt của em đã không đau, mặc dù còn hơi đỏ, nhưng thật sự không đau...
Bình luận