Chương 4: 4
Lạc Dĩ Phương khẽ cắn môi mềm theo bản năng, ảo não vỗ vỗ gương mặt, nghiêm khắc khiến cho chính mình cho dù như thế nào cũng phải vứt bỏ hình ảnh cứ quấn quýt si mê cô suốt đêm.
Cô đắm chìm trong suy nghĩ, không hề chú ý có người đâm đầu đi tới, dĩ nhiên cũng vì vậy mà đụng trực tiếp vào –
A! Va chạm này, không chỉ đụng làm đau trán, ngay cả giỏ xách cũng rớt xuống đất, toàn bộ dụng cụ đan len ở bên trong lăn ra ngoài, còn lăn ra bốn năm cuộn len.
Xin lỗi, là tôi không cẩn thận. Cô vội vã nói tiếng xin lỗi, đầu cũng không ngẩng lên, bưng lấy cái trán thanh tú ngồi chồm hổm xuống tìm những thứ đó.
Nói lời xin lỗi với người ta có phải nên nhìn đối phương mới tương đối có thành ý không?
Giọng phái nam dễ nghe vang lên trên đỉnh đầu cô, nhịp tim Lạc Dĩ Phương lập tức lỡ một nhịp, theo phản xạ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.
Là anh!
Trời ơi... Cô vừa mới hết lần này đến lần khác nhắc nhở mình quên anh, không ngờ... Anh rốt cuộc lại xuất hiện trước mặt cô, lộ ra nụ cười lạnh nhạt với cô.
Đương nhiên là tôi. Đường Liệt ngồi xổm người xuống, hai ba cái đã giúp cô nhặt xong đồ rơi đầy trên đất.
Anh vuốt ve một món đồ được đan die ennd kdan/le eequhyd onnn một phần nhỏ, hai mắt sâu và đen nhìn về phía cô, giọng hơi khàn hỏi: Em định đan cái gì?
Hả?! Tôi... A, cái này, đó là một cái mũ nồi. Hai má cô ửng hồng, nói chuyện không khỏi lắp bắp, Tôi quyết định đan, đan một chiếc mũ nồi của nam, bởi vì... Bởi vì sắp tới mùa đông, trong lớp có một cô gái cô ấy... Cô ấy muốn tự đan chiếc mũ nồi để tặng cho người thầm mến, hỏi tôi có thể dạy cô ấy hay không, tôi... Tôi định lên lớp dạy mọi người cách đan, để mọi người trong lớp học được... Trong tay anh cầm là một chút tiến độ của hôm nay, tôi... Tôi không thể lập tức đan xong, phải từ từ mới hoàn thành...
Cô ngốc nghếch giải thích một đống, đột nhiên nhìn thấy nụ cười trên mặt người đàn ông có khuynh hướng sâu thêm, tim đập thình thịch hai tiếng, thế này mới ý thức được mình có bao nhiêu khẩn trương.
Chân trái bị trật của em có khá hơn chút nào không? Anh hỏi rất tự nhiên.
Lạc Dĩ Phương hơi mím môi, khẽ dạ.
Thật ra chỉ là gân chân hơi sái, sau khi được anh nắn lại, đã nhanh chóng phục hồi rồi, hôm nay chỉ cảm thấy hơi ê ẩm, cũng không ảnh hưởng gì đến cử động.
Cô thầm mắng bản thân không chịu thua kém không biết bao nhiêu lần, khẽ cắn răng muốn thu tâm trạng lại, đưa tay nhỏ bé định lấy tác phẩm chưa hoàn thành kia về, ai ngờ Đường Liệt lại không chịu buông, ánh mắt nhìn cô vừa thâm trầm vừa thần bí, giống như hai cái giếng sâu không thấy đáy.
Đường... Đường Liệt, đây là của tôi. Cô kêu tên anh, giọng nhút nhát e lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội.
Điều này làm cho Đường Liệt không khỏi cảm thấy vui thích, vui thích đến mức có ý tốt buông tay, trả đồ lại cho cô.
Bình luận