Chương 3: 3
Cha... Lạc Dĩ Phương ngơ ngác phát ra âm thanh, thấy cha xanh mặt đến gần, còn chưa kịp phản ứng, một cái tát thanh thúy vang lên, gương mặt đã bị cái tát tai mạnh.
Lạc Khánh Đào định trở tay cho con gái thêm một cái tát nữa, dạy dỗ con bé cho tốt, nhưng một bàn tay có lực đột nhiên đưa ra từ bên cạnh, vững vàng bắt lấy bàn tay ông.
Lửa giận của ông lên cao nhìn sang bên, vừa vặn đối diện với hai mắt sâu thẳm của Đường Liệt, trong lòng lại rét lạnh.
Cậu là ai?! Lạc Khánh Đào trầm giọng hỏi.
Đường Liệt khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười không đạt tới đáy mắt, Đường Liệt.
Chân mày ngọn núi của Lạc Khánh Đào khẽ nhíu lại, Bữa tiệc của tôi không mời nhân vật như cậu, cậu tự tiện xông vào nhà tư, tôi có thể kiện cậu. Đáng hận hơn chính là, cậu ta lại dám hấp dẫn con gái của ông lên giường! Nếu chuyện này bị người của tập đoàn Thịnh Khang sắp thành thông gia biết được, hậu quả khó mà lường.
Nghe vậy, Lạc Dĩ Phương không để ý đến gương mặt sưng đỏ, vội vàng nhảy dựng lên định giật bàn tay Đường Liệt đang giữ cổ tay cha, gấp rút nói: Cha, anh ấy, anh ấy là bạn của con, là con mời anh ấy tới, ngài không cần tức giận, là con không tốt, con nên sớm giới thiệu hai người biết nhau sớm một chút...
Hai mắt Đường Liệt híp lai, bí hiểm mà liếc nhìn cô.
Lạc Dĩ Phương đồng thời nhìn về phía anh, trong mắt đẹp sinh ra cầu xin. Cô nói dối vì anh, cầu xin không tiếng động ở đó, liều chết đè nén sợ hãi.
Cằm Đường Liệt khẽ căng thẳng, cuối cùng buông tay ra, không tiếp tục làm khó Lạc Khánh Đào. Anh nhìn chăm chú vào Lạc Khánh Đào, lạnh nhạt mở miệng, Lạc tiên sinh nếu muốn đi kiện cáo tôi, tôi vô cùng hoan nghênh, dù sao kiểu người vô danh tiểu tốt như tôi, tuyệt đối không sợ mất mặt, nhưng mà Lạc tiên sinh lại khác, chuyện nhanh chóng bàn làm thông gia giữa công ty Khánh Phú của ngài và tập đoàn Thịnh Khang, tôi nghĩ Lạc tiên sinh không hy vọng vào lúc đó sẽ truyền ra bất kỳ tin tức xấu gì đi?
Mặc dù giọng điệu của anh lạnh nhạt, nhưng ý tứ uy hiếp lại rất nồng đậm, rõ ràng nói nếu như muốn quậy lớn chuyện, anh hoàn toàn giơ hai chân hai tay tán thành.
Mày... Không ngờ thằng nhóc này hoàn toàn đoán trúng điểm kiêng dè của ông, sắc mặt Lạc Khánh Đào càng khó coi hơn rồi.
Tình huống giương cung bạt kiếm này khiến Lạc Dĩ Phương hoang mang lo sợ, mặc dù phía dưới vẫn mơ hồ truyền đến tiếng nhạc trình diễn tuyệt đẹp, nhưng không khí trong phòng lại hỏng bét tới cực điểm.
Cô sợ hãi nhìn về phía cha mình, Cha... Ngài đừng nóng giận, là lỗi của con, con không nên -
Mày cũng biết lỗi sao?! Sẽ phải đính hôn với nhà họ Thịnh, lại còn trốn trong phòng phóng đãng với người đàn ông khác! Mày cứ không biết thẹn, đê tiện như vậy?! Lạc Khánh Đào tao sao có thể có người con gái như vậy?! Tao nói cho mày biết, nếu kết hôn kia không thành, vậy mày và người mẹ điên của mày cút đến chân trời cho tao! Mày cũng đừng nghĩ đến sẽ được chia dù chỉ một xu trong tài sản của tao!
Bình luận