Chương 2: ( H)
Có H rồi đó nha ...Cẩn nhận và kiềm chế !
Đây là một phòng ngủ nữ tính cực kỳ sạch sẽ ấm áp, cả bộ giường nệm và bộ sô pha ghế dựa bày bên cửa sổ đều dùng vải quilt * làm thành, màu sắc phối hợp thiên về màu vàng nhạt, thêm cả bức rèm cũng chọn màu cùng tông, màu vàng nhạt dưới ánh đèn, cả căn phòng có vẻ vô cùng ấm áp, rất có thể khiến cho người ta thả lỏng tâm trạng.
(*) vải quilt: Quilt là dạng vải ghép từ nhiều loại vải khác nhau để tạo nên một tổng thể hài hoà về màu sắc và bố cục. Việc lên maket là công đoạn đầu tiên và quan trọng trước khi tiến hành chọn vải cho phù hợp với màu sắc trong thiết kế. Vải phải phong phú với hàng trăm loại đủ mọi màu và sắc độ khác nhau. Một sản phẩm được tạo thành bởi rất nhiều miếng vải nhỏ khác nhau, trước khi được chần một lớp bông mỏng. Cách làm đó gọi là quilt - nghệ thuật chần bông, ghép vải. Sản phẩm tạo ra bởi nghệ thuật quilt được nhiều người ưa chuộng, qua rất nhiều thời kỳ và ở các nền văn hóa (Nguồn: ngoisao.net)
Nhưng vào giờ phút này, toàn thân Lạc Dĩ Phương thắt chặt, trái tim nhảy thình thịch thình thịch.
Trừ cha mình là Lạc Khánh Đào ra, đây là lần đầu tiên phòng ngủ của cô có người khác phái bước vào, không biết xảy ra chuyện gì, nhưng có một cảm giác bị xâm phạm, giống như đường ranh giới vô hình trước nay giữ nghiêm, dễ dàng đã bị người đột phá, mà cô không hề chuẩn bị chút tâm tư nào.
Mùi vị này rất không dễ chịu, khiến cho cô không hề thấy cảm giác an toàn, đối với người đàn ông tự xưng là Đường Liệt này, trong tiềm thức của cô có một giọng nói nho nhỏ không nhắc nhở cô tỉnh táo, muốn cô mau chóng rời khỏi nhân vật như thế, nếu không... Hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Về phần Không thể tưởng tượng nổi như thế nào? Lúc này trong lòng cô còn nhìn không thấu, chỉ hiểu kể từ bắt đầu gặp gỡ anh, trái tim của cô đã nhảy được quá nhanh, nhanh đến mức cô phải khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn hút khí, mới có thể miễn cưỡng lấy được đầy đủ dưỡng khí.
Sau khi tiến vào phòng ngủ, Đường Liệt tao nhã đặt cô lên giường.
Lạc Dĩ Phương vụng trộm liếc nhìn một bên gò má tuấn tú của anh, cố gắng ổn định suy nghĩ, nhẹ nhàng nói: Cám ơn anh.
Từ nhỏ cô đã được nhận giáo dục tốt đẹp, tính tình lại ôn hòa, là một người ngoan ngoãn chính hiệu, mặc dù sự có mặt của anh khiến cho cô khẩn trương, nhưng dù sao cũng coi như nhận sự giúp đỡ của anh, rất cần phải nói cám ơn.
Thân thể Đường Liệt thẳng tắp, từ trên cao nhìn xuống đưa mắt nhìn cô, vẻ mặt bí hiểm. Người đẹp gặp rủi ro, có thể giúp đỡ là vinh hạnh của tôi.
Anh thành tâm khen ngợi dung mạo của cô đẹp đúng không? Hay vẫn là mở miệng nói giỡn một chút? Gò má Lạc Dĩ Phương nhuộm lên hai khối đỏ bừng, lại cảm thấy hô hấp không thuận.
Đừng nghĩ loạn!Chuyện cần cô hao tâm tổn trí còn không đủ nhiều sao?
Theo thói quen cắn cắn môi mềm, cô hít sâu một hơi, lấy dũng khí nghênh đón ánh mắt anh.
Bình luận