Chương 19: 19
Lạc Dĩ Phương hoàn toàn không hiểu Đường Liệt đang suy nghĩ gì.
Kết hôn? Cô và anh?!
Anh đang trêu cô, cố ý muốn coi cô là trò cười sao?
Sau khi từ trong hôn mê tỉnh lại, cô ở bệnh viện thêm một tuần lễ, tình trạng khôi phục cũng không tệ lắm, tiếp theo đó bị Đường Liệt đón về trong biệt thự tĩnh dưỡng, cách hai ngày bác sỹ sẽ tới thăm cô một lần, mà dì Sương còn một ngày ba bữa cộng thêm bữa đêm bổ sung thêm giúp cô, nói cô mất máu quá nhiều, nhất định phải chú trọng ăn uống điều dưỡng, mới có thể bù lại toàn bộ nguyên khí đã mất..
Những ngày này, Đường Liệt giống như một miếng kẹo da trâu siêu cấp mạnh mẽ, dính thật chặt vào bên cạnh cô, đuổi như thế nào cũng không đi.
Cô ăn cơm, anh theo ăn chung với cô, không chỉ có như thế, còn dụ dỗ dây dưa muốn cô ăn hết thuốc bổ dì Sương chuẩn bị vào trong bụng, nhớ tới cách anh Bức bách cô ăn đồ, mỗi lần khiến cô mặt đỏ tim đập, thật sự hết cách với anh.
Cô buồn ngủ, anh cũng cùng với cô, có lúc ngồi ở trên ghế sa lon mép giường, có lúc lên giường ôm cô cùng nằm xuống, anh không thử đoạt lấy cô, mà chỉ đơn thuần ôm eo cô, giống như bảo vệ vật quý giá che ở trước ngực.
Cô nằm mệt mỏi, muốn đi ra ngoài sân ngồi một chút, phơi ánh nắng mặt trời khó có ló ra được, anh cũng không bỏ qua cho cô, thường kêu dì Sương chuẩn bị xong trà nóng và điểm tâm, sau đó tự mình ôm cô tới, cẩn thận từng ly từng tí đặt trên ghế mềm mại thoải mái, nếu không nữa thì, dứt khoát ngồi trên đùi anh, để cho anh ôm vào trong ngực.
Ác liệt hơn chính là, cô tắm mỗi ngày, anh cũng mặt dày mày dạn theo sát vào trong phòng tắm, hại cô xấu hổ, chống cự hết lần này đến lần khác lại không thể có chút tác dụng nào với anh...
Lúc này, cửa phòng tắm bị đẩy ra, Đường Liệt ôm Lạc Dĩ Phương mới vừa tắm xong, cả người tỏa ra mùi hương thanh nhã ra ngoài.
Giọt nước trên người cô đã lau không còn, bọc trong một cái áo choàng tắm lớn, lộ ra da thịt non mềm dưới cổ và hai bắp chân trắng thanh tú.
Đường Liệt để cô ngồi trên giường lớn, cầm áo ngủ đã sớm chuẩn bị sẵn định thay cho cô, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng đỏ, một tay kéo vạt trước áo choàng tắm, trong mắt đẹp lộ ra ai oán.
Tự tôi thay, anh, anh vẫn là người bận rộn, không cần cứ đứng lỳ ở đây! Cô đã sắp không thể chịu nổi Phục vụ cận thân mấy ngày liên tiếp của anh nữa.
Mày rậm của Đường Liệt giật giật, vẫn không thay đổi nói: Dưới anh có người quản lý khác giúp một tay, chuyện của công ty không cần anh phí tâm, anh chính là muốn đứng lỳ ở đây, nơi nào cũng không muốn đi.
Anh, anh... A! Nói cũng uổng công! Hai gò má của Lạc Dĩ Phương phồng lên.
Thay áo ngủ mới có thể tử tế nằm nghỉ ngơi. Anh ra tay cởi áo choàng tắm cho cô.
Hả?! Không cần, tự tôi làm, anh, anh đừng tới đây - Cô tránh né, áo choàng tắm vẫn bị anh thoải mái cởi ra, lộ ra mảng lớn cảnh xuân, hại tay nhỏ bé của cô đông che tây giấu, xảy ra tình huống giống như trong phòng tắm vừa rồi như đúc.
Bình luận