Chương 17: 17
Dưới một tổ tạo hình chuyên nghiệp nhỏ Loay hoay, tóc dài như gấm đen của Lạc Dĩ Phương được vén lên thật cao, lộ ra cổ ngọc tinh tế, mang theo vẻ mê hoặc người.
Ngũ quan của cô vốn hết sức xinh đẹp tuyệt trần, lại qua tay thợ trang điểm khéo léo tô điểm, da thịt nõn nà giống như có thể nhéo ra nước, mắt xinh đẹp thâm thúy mê người, mà đôi môi anh đào tươi mới ướt át, hoàn toàn lộ ra sức quyến rũ của cô.
Khi Đường Liệt nhìn thấy cô mặc bộ lễ phục lộ lưng trắng như trân châu, một rối loạn quen thuộc lập tức chạy vèo vèo trong người, đột nhiên, anh hơi hối hận khi mang cô đi tham gia tiệc ở nhà họ Thịnh, vẻ đẹp của cô chỉ thuộc về một mình anh, anh đều có kích động đáng sợ đối với mỗi ánh nhìn của đàn ông dừng tầm mắt trên người cô, muốn đào hết ánh mắt đối phương!
Thật mâu thuẫn... Anh lo tranh cãi vô lý, thật sự sắp thua bởi chính mình.
Lạc Dĩ Phương làm được theo yêu cầu của anh, khoác tay anh đi vào hội trưởng buổi tiệc, lập tức thu được ánh nhìn chăm chú mãnh liệt của các quý ông tại đây, cùng với ánh mắt tò mò, ghen tỵ của những người phụ nữ khác.
Cô khẽ nhếch cằm, tập trung diễn tốt nhân vật của mình, vốn không phát hiện được người đàn ông bên cạnh đang cực kỳ mâu thuẫn trong lòng.
Cô sẽ không để cho Đường Liệt mất mặt, cho dù biết rõ trong hội trường có rất nhiều người đang bàn luận xôn xao, bàn về bát quái của cô, lấy mắt có khả năng quan sát không chỉ nhìn quan hệ trong đó của cô và Đường Liệt. Đối mặt với khó chịu này, cô chỉ cắn răng cho qua, tuyệt đối sẽ không yếu thế trước mặt moi người.
Bên kia, người của tập đoàn Thịnh Khang thấy cô ra sân, hình như giận mà không thể nói gì.
Dù sao thế lực tập đoàn của Đường Liệt bên Hương Cảng rất hùng hậu, động thái hết sức bị chú ý, mà Lạc Dĩ Phương bây giờ đang bị thế lực của anh bao phủ, nói trắng ra một chút chính là Người của anh, dưới lập trường kinh doan, bọn họ cũng không muốn đắc tội Đường Liệt.
Bữa tiệc tiến hành gần một giờ, ban nhạc mô hình nhỏ trình diễn ca khúc dễ nghe, rất nhiều ông chủ mang theo con em tới đây mời rượu Đường Liệt, hàn huyên, cho đến lúc này, Lạc Dĩ Phương mới biết được bối cảnh tài lực của Đường Liệt hùng hậu đến cỡ nào, đủ để liếc nhìn mọi người ở đây bằng nửa con mắt.
Cánh tay của anh vẫn vòng trên eo cô, có lúc cô cảm thấy thật sự ôm quá chặt, thử vùng vẫy mấy cái, anh không buông lỏng thì thôi đi, lại còn nheo tròng mắt đen u ám, liếc xéo cử động Buồn cười của cô.
Tối nay anh thật sự hơi không giống bình thường.
Về phần khác biệt ở chỗ nào, trong lúc nhất thời Lạc Dĩ Phương cũng không nói ra nguyên nhân.
Dường như... Ánh mắt nhìn cô có nhiều thêm gì đó, ngọn lửa kỳ dị nhảy lên ở chỗ sâu, khiến cho nhịp tim của cô không ngừng tăng nhanh.
Cũng dường như... Đường cong khóe miệng nhiều thêm dịu dàng, khiến cho cô trăm mối cũng không có cách giải, nghĩ nát đầu vẫn không hiểu, chỉ có thể tự nói với mình, nhất định nhìn lầm rồi.
Bình luận