Chương 16: 16
Đột nhiên, Đường Liệt nghiêng người hôn cô, không muốn nhìn nước mắt của cô.
Em muốn khóc sao? Tôi sẽ để em khóc đủ! Anh vứt lời ngoan độc xuống, môi lưỡi dây dua cũng hung hăng theo.
Anh muốn để cho cô trải nghiệm khoái cảm sắp gặp cái chết lần nữa, để cho cô ríu rít khóc thút thít phía dưới, thương xót cầu xin, cầu xin anh nhân từ và đầy đủ cho kịch liệt.
--------------------------
Lạc Dĩ Phương không thể phủ nhận, cô càng ngày càng quen thuộc với cách sống trước mắt.
Giữa cô và Đường Liệt đã thành số định, chỉ có thể cất giấu thật lòng, tùy anh ôm thân thể cô, nếm mùi vị của cô.
Dau lòng không thể tránh được, cô không có sức ngăn cản, cũng tùy nó đau đi!
Cốc cốc –
Tiếng gõ cửa vang lên, cô ngẩng mặt lên nhìn, nhìn thấy dì Sương bưng một khay lớn tới, phía trên để điểm tâm và trà nóng.
Cô cứ bận rộn trong phòng suốt buổi sáng, bữa trưa mới ăn một chút xíu, rốt cuộc bận rộn cái gì vậy? Dì Sương mang theo vẻ hứng thú hỏi, mang điểm tâm và trà lên.
Mặt Lạc Dĩ Phương ửng đỏ, ôn hòa nhếch môi, Không có gì... Chính là nhàm chán, định đan vài thứ đồ.
Dì Sương liếc nhìn bán thành phẩm đặt trên đầu gối cô, cười hì hì nói: Cô định đan một chiếc áo len à? Ưmh... Chỗ bả vai phải rộng một chút, là đan cho đàn ông mặc hả? Rất tốt, rất tốt, tiên sinh thích nhất màu xanh dương đậm này.
Mặt Lạc Dĩ Phương nóng hơn, vội vàng giải thích: Tôi không định đan cho anh ấy, đây chỉ là tôi, tôi đan để giết thời gian, chơi thật vui mà thôi, không có ý định cho ai.
Không có ý định cho ai, vậy thì cứ dứt khoát đưa cho tiên sinh đi! Biết tự tay cô làm cho tiên sinh, tiên sinh sẽ thật vui mừng đó! Dì Sương cười thần thần bí bí, một mặt bận rộn chuẩn bị trà chiều, rót trà Ceylon (Sri Lanka) vừa mới ngâm tốt vào trong chén sứ tinh xảo, bưng cho Lạc Dĩ Phương.
Cám ơn... Lạc Dĩ Phương nhận lấy ly trà, ngơ ngác uống, trái tim rối loạn lên vì mấy câu nói trêu chọc của dì Sương.
Cô vốn lừa mình dối người, nói là vì giết thời gian, nên mới tùy tiện đan vài thứ, thật ra thì ý thức đã hoàn toàn phản bội cô, để cho cô trong lúc vô tình lấy vóc người của anh làm mẫu cho cô, đan áo len cho anh.
Suy nghĩ không cách nào rời khỏi trên người anh, anh giống như thuốc độc dính đầy mật đường, biết rõ tiếp tục như vậy không phải là cách, cô vẫn đắm chìm vào đó không thể tự kiềm chế.
Dì Sương thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của cô, thở dài thườn thượt một hơi.
Có lẽ giữa cô và tiên sinh còn có nhiều hiểu lầm, nhưng cô không nên nản chí, tôi cảm thấy, tiên sinh đối với cô quả thật khác biệt, điểm này rất đáng cân nhắc.
Nghe vậy, Lạc Dĩ Phương phục hồi tinh thần lại, cầm cái ly tinh tế uống, nụ cười bên môi hơi yếu ớt.
Dì Sương, tôi và anh ấy... Không có gì. Trừ quan hệ thân thể khiến người ta đỏ mặt ra, bọn họ còn dư lại cái gì?
Bình luận