Chương 15: 15
Qua khoảnh khắc điên cuồng bên bờ biển, Lạc Dĩ Phương mơ mơ màng màng, mơ hồ biết được Đường Liệt ôm cô vào trong xe, hạ thấp ghế ngồi phía trước xuống, để cho cô nằm xuống nghỉ ngơi.
Mùi thuốc lá quanh quẩn bốn phía, anh đang hút thuốc bên cạnh cô.
Giờ phút này Lạc Dĩ Phương cực kỳ mệt mỏi, không thể mở lớn hai mắt, bằng không có thể nhìn thấy chói lọi kỳ dị lóe lên trong mắt Đường Liệt, giống như đang chăm chú nhìn bảo bối, lẳng lặng nhìn cô.
Lạc Dĩ Phương ngủ hồi lâu, đợi đến khi tỉnh táo lại, người đã trở lại trong tòa nhà lớn tinh xảo.
Trong phòng chỉ có một mình cô, cô lười biếng vén chăn ngồi dậy, mới phát hiện nửa người trên vẫn trần truồng, phần lưng và phía sau cổ còn dính chút cát mịn, làm cho giường dơ theo.
Trời ơi...
Cô đột nhiên nhớ lại tất cả phát sinh bên bờ biển, bản thân không thể tin được lại có thể biến thành dáng vẻ ấy, dưới tình dục thúc giục ép tới, tập trung vào trong hoan ái mạnh mẽ lại nóng bỏng.
Đôi tay vòng ôm lấy thân thể, mơ hồ còn cảm thấy cái ôm mạnh mẽ mà có lực của anh, đoạt lấy kinh người vẫn còn sót lại trong cơ thể cô, khiến cô nhớ lại không biết bao nhiêu lần, thế nào cũng không thể thoát được...
Xem ra, cô thật sự bị người đàn ông đáng ghét lại bá đạo đó in dấu ấn, anh đoạt lấy thân thể cô, lại còn cướp lòng cô đi. Lạc Dĩ Phương thở dài, chậm rãi rời khỏi giường lớn, đi về phía phòng tắm mới xây thêm.
Cởi quần áo còn lại trên người xuống, cô đứng trước gương lớn trong phòng tắm.
Trong gương phản chiếu lại một thân thể rất đẹp đẽ, trên da thịt hiện lên màu hoa hồng nhàn nhạt, bên gáy, trước ngực và thắt lưng in hết vết hôn mấy chỗ, đều là Kiệt tác của Đường Liệt.
Chỉ có điều nhìn mình như vậy, trong đầu cô lại hiện lên từng cảnh Đường Liệt đoạt lấy mình, lửa nóng kích tình tán loạn trong máu, cô thở khẽ một tiếng, vội vàng lắc lắc đầu.
Không nghĩ! Không thể còn nghĩ! Cô sợ mình sẽ trong lúc vô tình hoàn toàn trở thành độc chiếm của anh.
Vỗ vỗ hai gò má lấy lại thần trí, Lạc Dĩ Phương điều chỉnh hô hấp, đi vào trong bồn tắm tắm sạch thân thể và tóc.
Bốn mươi phút sau, cô bọc một chiếc khăn tắm lớn đi ra phòng tắm, gỡ một chiếc áo choàng tắm trên kệ bên tường, sau đó lấy khăn tắm xuông, thay đổi áo choàng tắm hơi rộng chút, lại dùng khăn tắm lau tóc dài ướt át, chậm rãi xoay người lại –
A! Cô thở nhẹ một tiếng, bởi vì Đường Liệt không biết xuất hiện từ lúc nào, đang lười biếng tựa vào bên cạnh cửa sổ, trong tay bưng một ly rượu.
Mới vừa rồi cô từ trong phòng tắm ra ngoài, vội vàng tìm áo choàng tắm mặc vào, thế nhưng lại không chú ý tới trong phòng có người khác.
Bóng lưng của em rất đẹp. Anh lạnh nhạt nói, nhấp một chút rượu, ánh mắt lộ ra ánh sáng âm u ý vị sâu xa.
Mặt Lạc Dĩ Phương trong nháy mắt sung huyết đỏ bừng.
Bình luận