Chương 13: 13
Hơi thở mùa đông càng ngày càng dày đặc, gió lạnh mang theo mùi vị xào xạc.
Lạc Dĩ Phương dùng xe lăn đẩy mẹ đi dạo trong vườn hoa ở viện dưỡng lão, cô tỉ mỉ đắp một cái mền ấm áp lên đầu gối mẹ, không hy vọng không khí lạnh bên ngoài làm rét lạnh cóng mẹ.
Mặc dù tâm tình hết sức xuống thấp, nhưng trước mặt mẹ, cô đã sớm hình thành thói quen gượng cười, mặc dù mẹ hoàn toàn nhốt mình trong thế giới riêng, nói không chừng... Vốn không cảm thấy luồng suy nghĩ của cô lay động.
Trong sinh hoạt bất ngờ xảy ra biến đổi, khiến cho cô hai ngày nay vẫn nán lại trong nhà lớn dưới tên Đường Liệt, lúc trước cùng với anh vùi trong căn hộ kia, giống như giấc mộng.
Khi đó Đường Liệt để cho cô cảm nhận được tình yêu, anh bây giờ thế mà lại giống như hóa thân của ác ma, vặn bể tim cô lại vặn bể nữa... Cô chỉ có thể cười nhạo mình, bị đau đến mức này, còn ngốc không thu về tình cảm.
Cô đã thử gọi điện thoại cho cha, nhưng đúng như Đường Liệt từng nói, cha đã quyết tâm đoạn tuyệt quan hệ với cô. Ông gầm thét ở đầu điện thoại bên kia, muốn cả đời cô cũng đừng bước một bước vào cửa chính là họ Lạc, muốn cô mang theo mẹ cút đi thật xa, đừng quấy rối ông nữa, coi như ông đã chết, cô cũng đừng hòng chiếm được di sản gì của ông.
Mặc dù cô luôn không quan tâm tiền tài, nhưng thật sự bị buộc đến đường cùng thì muốn duy trì thanh cao lại trở nên khó khăn nặng nề.
Cho nên, cô không thể không tiếp nhận điều kiện của Đường Liệt. Thật ra thì cũng không sao, cho dù cô đã di ien n#dang# yuklle e#q quiq on không quan tâm mình, chỉ cần mẹ tất cả bình an, người đàn ông kia muốn sỉ nhục cô như thế nào, cô đều không quan tâm.
Dừng xe lăn lại trước một đài phun nước nho nhỏ, Lạc Dĩ Phương ngồi trên ghế đá, dịu dàng xoa bóp hai đầu gối và bắp chân hơi cứng ngắc của mẹ, vừa nói chuyện phiếm việc nhà.
Mẹ, con đã nghỉ việc chỗ Ôn Hinh rồi... Rất nhiều nguyên nhân cũng không biết nên nói như thế nào với cô ấy, đột nhiên từ chức, hại cô ấy gấp đến mức xoay quanh, con thật sự cảm thấy rất có lỗi với cô ấy... Tóm lại, hy vọng cô ấy có thể thông cảm, qua một thời gian, chờ sau khi tình huống không còn phức tạp như thế, nói không chừng mới có cơ hội giải thích rõ với cô ấy, đến lúc đó con lại xin lỗi cô ấy.
Đường Liệt bá đạo muốn cô ở lại trong phòng lớn, không có sự cho phép của anh, nơi nào cũng không được đi, hôm nay có thể tới thăm mẹ, cũng thừa dịp anh ra cửa, cô mới len lén chạy ra ngoài; cô phải tự mình xác nhận, mẹ ở trong viện dưỡng lão vẫn trôi qua tốt đẹp, mới có thể chân chính yên tâm.
Dưới tình huống này, cô chỉ đành buông tha công việc ở lớp dạy đan, ai bảo cô đã giao mình cho người đàn ông ác ma đó? Cho dù không tình nguyện cũng có thể như thế nào...
Đầu lắc lắc, cô miễn cưỡng nhếch môi, cố ý để giọng nói nghe có sinh lực, Không quản nhiều như vậy, chỉ cần mẹ thật tốt, có thể được chăm sóc tốt nhất, vậy cũng tốt.
Sờ tới ngón tay lạnh như băng của mẹ, Lạc Dĩ Phương hà hơi, xoa bóp một chút cho mẹ, cuối cùng vẫn quyết định đẩy mẹ về trong phòng ấm áp hơn.
Bình luận