🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý

Tác giả: Khuyết Danh

Chương 279: Chương 279

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người thân đã khuát, là nỗi đau vĩnh viễn còn mãi trong tim mỗi người.

Dương Hải Phong lần lượt chịu hai cái tát, cảm thấy đau rát trên mặt, đến cả răng khôn của mình, cũng đã bắt đầu lung lay vì hai cái tát tay này.

Trương Thác cười nhếch mép: “Nói tiếp đi nào, sao lại không nói nữa rồi?”
Trương Thác giơ bàn tay lên, cái tát tay đó có thể vung đến bắt cứ lúc nào.

Mễ Lan đứng bên cạnh, quét mắt nhìn, nhìn thấy máy người bảo an của sân bay đã bước qua bên này, vẻ mặt cô có chút sốt ruột, mở miệng nói với Dương Hải Phong: “Dương Hải Phong, nếu như anh thấy khó chịu, thì báo cảnh sát bắt chúng tôi lại đi, nếu không thì đừng có khua môi múa mép!”
“Báo cảnh sát? Đm tôi khinh!” Dương Hải Phong phun ra một ngụm bọt máu, anh ta chỉ vào Trương Thác: “Thằng nhóc, ở Hàng Châu này, ông đây có không dưới 100 cách để chơi chết mày đó, báo cảnh sát đm hời cho mày quá rồi, mày chờ đi, chỉ cần mày dám ở lại Hàng Châu một ngày, thì ông đây sẽ làm cho mày sống không bằng chết!”
Dương Hải Phong vừa nói xong, thì bảo an sân bay cũng đã bước đến, hỏi thăm Dương Hải Phong: “Anh đây, có cần giúp đỡ gì không?”
“Không cần, cút ra!” Dương Hải Phong đẩy máy người bảo an với đầy cáu gắt, bước đi ra ngoài.

Những bảo an này thấy Dương Hải Phong thái độ như vậy, cũng không muốn tự làm mắt hứng, rời khỏi chỗ này giường như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Thấy như vậy, Mễ Lan mới thở phào nhẹ nhõm, cô vẫn hiểu rất rõ đối với tính cách của Dương Hải Phong này, lúc lung lay vì hai cái tát tay này.

Trương Thác cười nhếch mép: “Nói tiếp đi nào, sao lại không nói nữa rồi?”
Trương Thác giơ bàn tay lên, cái tát tay đó có thể vung đến bát cứ lúc nào.

Mễ Lan đứng bên cạnh, quét mắt nhìn, nhìn thấy máy người bảo an của sân bay đã bước qua bên này, vẻ mặt cô có chút sốt ruột, mở miệng nói với Dương Hải Phong: “Dương Hải Phong, nếu như anh thấy khó chịu, thì báo cảnh sát bắt chúng tôi lại đi, nếu không thì đừng có khua môi múa mép!”
“Báo cảnh sát? ĐÐm tôi khinh!” Dương Hải Phong phun ra một ngụm bọt máu, anh ta chỉ vào Trương Thác: “Thằng nhóc, ở Hàng Châu này, ông đây có không dưới 100 cách để chơi chết mày đó, báo cảnh sát đm hời cho mày quá rồi, mày chờ đi, chỉ cần mày dám ở lại Hàng Châu một ngày, thì ông đây sẽ làm cho mày sống không bằng chết!”
Dương Hải Phong vừa nói xong, thì bảo an sân bay cũng đã bước đến, hỏi thăm Dương Hải Phong: “Anh đây, có cần giúp đỡ gì không?”

tiếp theo đó như thế nào, Mễ Lan cô cũng không phải loại người có thể để cho người ta tùy tiện ức hiếp.

“Trương Thác, xin lỗi nhé, lúc nãy tôi chỉ muốn đùa chút thôi, không ngờ chuyện lại phát triển thành ra thế này.

” Mễ Lan nói xin lỗi với Trương Thác.

“Không sao.

” Trương Thác xua tay.

Nội tâm của Trương Thác, vô cùng nhạy cảm, khi dính líu đến hai người này, anh sẽ không khống chế được tính khí của mình, một người là Lâm Ngữ Lam mang lại cuộc sống mới với cho mình, người còn lại là mẹ ruột của mình, đây cũng là hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời của Trương Thác.

Ba người ra khỏi sân bay, tùy tiện bắt đại một chiếc taxi, rồi đi ra đến nội thành ngay.

Từ trước đến giờ, Trương Thác chưa từng nghe Lâm Ngữ Lam nhắc đến chuyện gia đình của Mễ Lan làm gì, Mễ Lan cũng giữ im lặng không nhắc đến chuyện gia đình mình.

Nhưng khi Trương Thác nhìn thấy chỗ mà gia đình Mễ Lan ở, chắc có lẽ cũng đã hiểu hơn khá nhiều.

Chỗ mà gia đình Mễ Lan sinh sống, là một khu giàu có thật sự, tuy là một tòa cao ốc nhỏ bình thường, diện tích chỉ tầm 130 mét vuông, nhưng phải biết rằng, giá nhà đất ở đây, giá bình quân cũng là 193,000 một mét vuông!.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...