Chương 196: Ngoại Truyện: Tổng hợp những câu chuyện nhỏ
Câu chuyện 1:
Một thời gian sau khi Di Hòa và Cố Khuynh Nhược kết hôn, hai người họ đã cùng Uất Trì Ảnh Quân, Cố Hiểu Khê, James và Trần Điềm Điềm đi du lịch. Cả sáu người ở chung một căn villa, Ảnh Quân và Hiểu Khê ở căn phòng đầu tiên, James và Điềm Điềm ở phòng giữa, phòng cuối cùng dành cho Di Hòa và Khuynh Nhược.
Tối đó, họ cùng nhau ngồi cạnh bể bơi và ăn hải sản, vui vẻ nói chuyện. Vốn dĩ chuyến đi này được tổ chức vì họ muốn chúc mừng Cố Khuynh Nhược mang thai sau hai tháng kết hôn. Và đêm đó, vấn đề này một lần nữa được khơi lại.
Cố Hiểu Khê: " Khuynh Nhược, đứa bé thế nào? "
Cố Khuynh Nhược cười hạnh phúc, vuốt ve bụng và đáp: " Bác sĩ nói phát triển rất tốt. "
Trần Điềm Điềm: " Nhưng hai người vừa mới kết hôn được hai tháng, như vậy có phải quá nhanh không? "
James: " Vậy là em không biết rồi. Di thiếu sợ sau này không thể sinh con. "
Di Hòa khinh bỉ ra mặt: " Các cậu cũng khác gì tôi, đều là trâu già thích cỏ non. "
Uất Trì Ảnh Quân: " Tôi ba mươi bảy, Hiểu Khê ba mươi. "
James: " Tôi ba mươi ba, Điềm Điềm hai mươi tám. "
Di Hòa nghe xong liền xám mặt. Anh ba mươi bảy, Cố Khuynh Nhược hai mươi bốn.
Di Hòa: " Được rồi, là tôi sai! "
Cố Khuynh Nhược lén nhịn cười, quay sang an ủi ai kia: " Em không chê anh. "
Sau khi ăn uống và vui vẻ trò chuyện với nhau thì cũng đến lúc ai về phòng người nấy.
Nửa đêm tại phòng của James và Trần Điềm Điềm, cả hai người đều chưa ngủ được, hơn nữa mặt cô cũng đỏ lên. Vì tường nơi này không cách âm nên âm thanh quyến rũ từ hai phòng bên cạnh không ngừng truyền đến. Dù không còn sớm nhưng hai nam nhân kia vẫn vô cùng sung sức.
Nhìn người nằm cạnh mình vẫn không có động tĩnh gì, Trần Điềm Điềm xấu hổ lấy chăn che người lại. Lúc này James cũng chẳng nhịn được nữa, quay sang nói nhỏ với cô:
" Hay là chúng ta cũng " vận động " một chút đi. "
Câu chuyện 2:
Hai năm sau...
Một ngày nọ, Cố Hiểu Khê do tan làm sớm nên đã về thẳng Bán Hải. Vừa đặt chân vào trong, ngoài người làm và thuộc hạ đang nghiêng mình cúi chào thì chẳng thấy Uất Trì Ảnh Quân hay Huyền Tư Siêu đâu. Cô lịch sự gật đầu nhẹ với mọi người, song chạy một mạch lên phòng. Cánh cửa vừa mở ra, trước mắt cô là một tiểu thiên sứ đang ngồi một mình trên giường, trên tay đang cầm chặt món đồ gì đó mà cô nhìn không rõ, nhưng rõ ràng là cậu bé đang rất vui vì chúng. Tiến đến gần, Hiểu Khê muốn ngã ngửa khi phát hiện đồ trên tay cậu chính là bao cao su của ai kia. Cô nhanh chóng giật lấy chúng, đồng thời nói.
" Thánh Trác, sao con lại chơi thứ này? "
Cố Hiểu Khê nói xong thì đưa mắt nhìn một lượt phòng ngủ. Ngoài cô và cậu bé ra thì chẳng còn ai khác.
Bình luận