Chương 192: Ngoại Truyện: James - Trần Điềm Điềm (2)
Anh Quốc, căn cứ Aryeh...
Trong phòng tập luyện, Trần Điềm Điềm diện trang phục tập boxing, tập trung cao độ đánh vào bao cát trước mắt. Mỗi cú đấm cô vung ra đều vô cùng mạnh mẽ và dứt khoác, ít nhiều cũng khiến bao cát chuyển động qua lại không ngừng.
" Cô còn đấm nữa thì bao cát sẽ hỏng mất. "
Giọng nói trầm trầm đột nhiên vang lên khiến Trần Điềm Điềm giật mình, đồng thời cũng ý thức rằng tháng này Aryeh đã thay bao cát tận hai lần.
Nói chuyện với cô ấy là người đàn ông với vóc dáng cao lớn, mái tóc vàng hoe và gương mặt lai tây vô cùng tuấn tú. Cậu ta là Sean, cùng là người của Aryeh và là một trong những đồng đội thân thiết của cô.
Trước lời nhắc nhở của Sean, Điềm Điềm hụt hẫng đẩy bao cát sang một bên. Cô vứt sang cho cậu ấy đích đấm, cùng lúc nói:
" Cậu tập với tôi đi. "
Sean không nói tiếng nào, đeo đích đấm vào tay rồi bắt đầu cùng cô tập bài. Không chỉ giúp Điềm Điềm tập bài tập đỡ, cả hai còn thân thiết nói chuyện với nhau.
" Lát nữa Cố gia sẽ trở về, cô không đi đón Ngài ấy sao? "
" Đi! " Trần Điềm Điềm trả lời ngắn gọn, bởi trong lòng cô chỉ muốn chú tâm tập luyện.
" Nghe nói Ngài ấy còn mời bạn đến. "
Sean nói đến đây thì Trần Điềm Điềm bỗng dừng lại.
Trong một khắc, cô ấy cảm nhận được có đôi mắt đang quan sát cả hai. Nhưng khi liếc mắt nhìn quanh nơi này, ngoài cô và Sean ra thì chẳng còn ai khác.
Thấy Điềm Điềm thần người, Sean tiến về phía cô, lo lắng hỏi:
" Sao thế? "
" Không có gì! Tôi hơi mệt, về phòng nghỉ ngơi trước. "
Cô nói xong thì lẳng lặng trở về nơi dành cho thuộc hạ Aryeh. Cửa lớn vừa mở ra, từ phía trên một thùng đầy nước rơi xuống, với thân thủ nhanh nhẹn của mình, Trần Điềm Điềm nhẹ nhàng tung cú đá khiến nó văng ra xa. Phần nước từ thùng đồng loạt bị hất vào người đối diện với cô, song cô vẫn bình thản trước sự giận dữ của người kia.
" Con khốn! Cô dám... "
" Sao tôi không dám chứ? Nhưng trò này của cô cũng vô vị quá đó, Jessi! "
Cô gái kia nghiến răng nghiến lợi, nhìn Trần Điềm Điềm bằng ánh mắt như viên đạn, chỉ thiếu điều muốn xuyên qua đầu cô.
" Tôi đã cảnh cáo cô hãy tránh xa Sean ra, sao cô không nghe thế? "
" Bản thân không dám đối diện với người mình thích thì trách người khác làm gì? " Điềm Điềm nhìn Jessi, nở nụ cười công kích rồi bình thản rời đi.
Về đến phòng, cô lập tức ngã người xuống giường, gác tay trên trán rồi không ngừng nghĩ đến người bạn mà Cố Hiểu Khê mời đến. Tuy rằng không biết người đó là ai, nhưng Trần Điềm Điềm lại có dự cảm không lành.
Đêm đến, trong sân của tòa lâu đài cổ kính diễn ra buổi tiệc đồ nướng. Nhìn thấy James xuất hiện trong làn khói, Trần Điềm Điềm cũng không mấy ngạc nhiên. Cả hai cách nhau một làn khói nhưng cứ ngỡ là cách cả một con sống lớn. Lo sợ bản thân cứ mãi chần chừ sẽ khiến cô biến mất lần nữa, James không hề đắn đo mà bước qua làn khói ấy, đi đến bên Điềm Điềm. Đứng đối diện nhau, cả hai vô cùng ngượng ngùng sau ba năm không gặp nhau.
Bình luận