Chương 87: Giải quyết hiểu lầm
Gần đến biệt thự, tốc độ xe của Di Hòa bỗng chậm lại khi thấy cánh cổng mở toang ra. Ngồi bên trong, lòng anh dấy lên nghi ngờ, Cố Khuynh Nhược ngồi bên cạnh lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đột nhiên cả hai nhìn thấy một người đàn ông từ trong bị đánh văng ra ngoài, toàn thân bê bết máu, mà lúc này bên trong không ngừng vang lên tiếng súng. Cố Khuynh Nhược sợ hãi tột độ, bịt chặt tai và ôm đầu cúi xuống. Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy cảnh đánh nhau thế này. Trong lúc hoảng sợ, Cố Khuynh Nhược đưa mắt nhìn sang Di Hòa thì thấy anh lấy ra từ trong xe một khẩu súng đã được trang bị sẵn, trước khi rời đi anh cũng không quên dặn dò cô: " Tôi đến đó xem họ có cần giúp không, sau khi tôi rời đi cô hãy khóa cửa và đừng ra ngoài cho đến khi tôi quay lại, biết chưa? "
" Tôi... tôi biết rồi. "
Bước qua cánh cổng, hiện lên trong mắt Di Hòa một kẻ không biết sống chết, hướng khẩu súng về phía Cố Hiểu Khê. Khi ấy, anh không chút suy nghĩ, bóp cò giết hắn ngay tức khắc. Nhờ có Di Hòa, Cố Hiểu Khê thoát khỏi cái chết chỉ trong đường tơ kẽ tóc. Uất Trì Ảnh Quân và Cố Hiểu Khê nghe thấy tiếng súng phát ra ở phía cổng, khi quay lại thấy có kẻ gục xuống trước súng của Di Hòa, cả hai cũng không khỏi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của anh. Dù vậy, chuyện quan trọng đối với họ lúc này chính là hạ những kẻ không biết sống chết này trước.
Sau một lúc lâu thấy bên trong đã yên tĩnh hẵn, Cố Khuynh Nhược lấy hết dũng khí, rời khỏi xe với đôi chân vẫn đang run rẩy. Lúc bước qua cổng, cô thấy có cả Cố Hiểu Khê và Uất Trì Ảnh Quân. Vừa định chạy đến bên chị gái, Cố Khuynh Nhược nhìn thấy một người đàn ông đang đứng dậy từ vũng máu, dùng chút sức lực yếu ớt để chĩa súng vào Cố Hiểu Khê. Cố Khuynh Nhược khi ấy không biết lấy đâu ra can đảm, bộ dạng không còn sợ hãi, hét lớn một tiếng: " Chị, cẩn thận. " rồi chạy đến chắn trước miệng súng trước sự ngỡ ngàng của mọi người.
Một tiếng " Pằng " lớn vang lên trong trong màn đêm rợn người với dưới chân toàn là xác chết. Uất Trì Ảnh Quân từ từ hạ súng xuống với ánh mắt của một kẻ săn mồi, kẻ kia ngay sau đó cũng ngã xuống và chết tại chỗ sau khi viên đạn xuyên vào giữa trán. Cố Hiểu Khê ôm lấy Cố Khuynh Nhược, trước hành động nguy hiểm vừa rồi của em gái, tay Hiểu Khê run lên vì giận, nhưng lại sợ Khuynh Nhược bị thương nên đã đẩy nhẹ người cô ấy ra và không ngừng hỏi: " Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? "
" Em không sao. " Nhìn thấy váy và mặt Cố Hiểu Khê dính không ít máu tươi, dù trong lòng Cố Khuynh Nhược kinh sợ nhưng vẫn tỏ ra bản thân mạnh mẽ.
Trước sự xuất hiện không lường trước của Cố Khuynh Nhược, Cố Hiểu Khê không giấu được bất ngờ: " Tại sao em lại ở đây? "
" Là Di lão đại đưa em đến. "
Cố Khuynh Nhược vừa nói dứt, ánh mắt của Uất Trì Ảnh Quân và Cố Hiểu Khê theo đó cũng đổ dồn về phía Di Hòa. Còn anh ta, sau khi Cố Khuynh Nhược nói dứt liền không chần chừ chĩa súng vào giữa trán Cố Hiểu Khê. Cố Khuynh Nhược một lần nữa phải đứng trước miệng súng, một lòng bảo vệ chị gái:
" Anh không được làm hại chị ấy. " Cố Khuynh Nhược hét lớn, ánh mắt mở to đầy kinh hoàng vì không nghĩ Di Hòa sẽ làm thế này với Cố Hiểu Khê.
Bình luận