Chương 58: Thân phận
Trần Điềm Điềm gần như hét to, gương mặt lộ vẻ kích động rồi lao đến chỗ Melanie không chút do dự. Cả hai vì vậy mà ngã xuống nền đường, tay Melanie ôm lấy cánh tay của Điềm Điềm, mặt cũng cau lại vì ma sát mạnh dưới đất. Khi Melanie bình tĩnh, phát hiện tay mình dính đầy máu, mà máu này xuất phát từ cánh tay của Trần Điềm Điềm. Trong thoáng chốc, ánh mắt ấy như muốn nghiền nát xương của kẻ bắn lén vậy. Cô di chuyển cặp mắt tức giận đến kẻ kia, lập tức một viên đạn xuyên thẳng qua đầu hắn.
Huyền Minh Thiên ngay khi nhận được tin Melanie và Trần Điềm Điềm bị phục kích, ông lập tức đích thân đến bệnh viện. Lúc ông ta vào phòng bệnh thì Điềm Điềm đã được gắp viên đạn ra, vết thương cũng được xử lý. Melanie vẫn ở bên cạnh cô ấy từ đầu đến giờ, nhưng do mãi suy nghĩ nên không để ý đến chuyện Huyền Minh Thiên vừa xuất hiện. Trong suốt quá trình Điềm Điềm lấy đạn ra khỏi cánh tay, Melanie với dáng vẻ bức rức, đứng ngồi không yên trước cánh cửa phòng phẫu thuật. Tuy cô biết viên đạn không nguy hiểm đến tính mạng của Trần Điềm Điềm nhưng nếu cô cảnh giác hơn một chút, có lẽ chuyện này cũng sẽ không xảy ra.
" Melanie... " Tiếng gọi của Trần Điềm Điềm vang lên làm đứt dòng suy nghĩ của Melanie.
" Cô không sao chứ? Có cần gọi bác sĩ đến kiểm tra cho cô không?" Điềm Điềm thấy Melanie thất thần rất lâu, hơn nữa qua biểu cảm gương mặt cho thấy cô ngày càng không thoải mái. " Tôi không sao. " Melanie đáp xong, cô phát hiện Huyền Minh Thiên cũng có mặt trong phòng bệnh từ lúc nào.
" Lão đại, Ngài mới đến? "
" Ừm. " Ông qua loa đáp lời Melanie xong thì quay sang hỏi thăm Trần Điềm Điềm: " Cô không sao chứ? "
" Thuộc hạ không sao. " Ánh mắt mạnh mẽ của Điềm Điềm như muốn nói rằng vết thương này chẳng gây ảnh hưởng gì đến cô cả.
" Bác sĩ nói thế nào? "
" Chỉ là vết thương ở phần mềm, sẽ hồi phục nhanh. "
" Cô có thể ở lại bệnh viện nghỉ ngơi. Từ đây đến ngày trở về cũng không cần nhận nhiệm vụ. " Huyền Minh Thiên vừa hạ dứt lệnh, ông ta đưa mắt sang Melanie. Thấy áo cô ấy cũng dính không ít máu liền nhíu mày: " Melanie, còn cô thì sao? "
" Thuộc hạ không sao. " Giọng Melanie vô cùng kiên quyết, nhưng trong ánh mắt có chút dao động.
Huyền Minh Thiên nghe cô đáp, ông ta liền nhìn cô bằng ánh mắt dò xét để đánh giá nhưng không nói thêm gì. Sau khi thấy cả hai thuộc hạ đều không bị thương nặng, ông ta cũng yên lòng rời đi.
Trần Điềm Điềm thấy Melanie cứ mãi ngẩn ngơ, cô biết rõ Melanie đang tự trách bản thân nên lên tiếng trấn an: " Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không lấy mạng tôi được đâu, cô cũng không cần phải tự trách. "
Melanie không đáp lời, nhưng bộ mặt ủ ê vẫn ở đó. Vì muốn Trần Điềm Điềm có thể yên tâm, cô chỉ có thể nói sang chuyện khác: " Tôi đi hỏi bác sĩ khi nào cô có thể xuất viện. "
" Melanie, tôi không muốn ở trong này. Có thể giúp tôi xin họ cho về trong hôm nay không? " Trước đôi mắt thành khẩn và trong veo của Trần Điềm Điềm, Melanie đành bất lực đồng ý. " Được, vậy dọn đến chỗ tôi ở đi. "
Bình luận