Chương 56: Huyền Minh Thiên tra hỏi
Tối đó, một cô gái với chiếc váy ngắn gợi cảm, gương mặt ửng đỏ do say khướt ngồi trong góc của quán bar. Chiếc váy hai dây ngắn có phần cổ khoét sâu làm đôi gò bông đào kia lúc ẩn lúc hiện, đồng thời cũng bật lên thân hình hấp dẫn của cô.
Cô lảo đảo mắt một cách mơ màng, sau đó gục trên ghế. Xung quanh cô không có lấy một người bạn nào, mà cách đó không xa, một người đàn ông trung niên từ lâu đã bị dáng vẻ gợi tình kia thu hút. Ông ta quan sát và dò xét hoàn cảnh một lúc, nhìn điệu bộ lả lướt kia, cuối cùng cũng không kiềm chế được, bước đến tiếp cận.
" Xin chào. Cô có ổn không? " Giọng nhiệt tình của ông ta vang lên bên tai.
Cô không trả lời. Tuy tửu lượng có chút kém nhưng vẫn nghe được ông ta đang nói chuyện với mình nên gật gật đầu.
" Cô đi một mình sao? Có cần tôi đưa cô về không? "
Cô cũng gật đầu đồng ý.
Rất nhanh ông ta dìu cô lên xe, nhưng không đưa cô đến địa chỉ mà cô đã nói trước đó. Dựa trên con đường mà ông ta đi, có lẽ muốn đưa cô đến căn phòng mà mình thường xuyên lui đến.
Vừa vào bên trong, Ron không nói không rằn, đặt cô nằm xuống giường. Nghĩ rằng cô say khướt không biết gì, ông ta bắt đầu hành động. Ông ta ngồi ngay bên cạnh, nhìn dáng vẻ gợi cảm của cô với đôi tất lưới khiến lửa tình trong lòng cháy bừng lên, không kiềm được phải đưa tay vuốt ve đôi chân thon dài kia, vừa tận hưởng cảm giác da thịt mềm mại này. Nhìn cách cô gái ăn mặc gợi cảm và dáng vẻ không hề phòng bị này thật khó để đàn ông kìm dục vọng xuống huống chi là Ron.
" Ông sờ đủ chưa? " Lúc này, cô gái mở to mắt và lạnh lùng hỏi khiến ông ta cũng phải giật mình. Ron không ngờ được rằng nữ nhân trước mặt mình có thể thay đổi biểu cảm trên gương mặt nhanh đến vậy. Khi nãy trong quán bar còn không chút đề phòng theo ông ta đến đây, giờ thì lãnh khốc như băng.
Không để Ron có cơ hội trở mình, Melanie nhanh chóng quật ngã ông ta xuống giường, sau đó dùng chân của mình siết lấy cổ ông ta, dùng một lực rất mạnh đến khi ông ta không còn vùng vẫy, cứ thế chết dưới chân của cô.
Melanie lần nữa nhìn Ron bằng ánh mắt vô cảm khi giết người, sau đó nhẹ nhàng lách khỏi camera của khách sạn rồi rời đi. Ở cửa sau của khách sạn, Huyền Minh Thiên sớm đã chuẩn bị xe để đón Melanie. Trần Điềm Điềm ngồi trong xe chưa được bao lâu, cô nhìn ra bên ngoài thì thấy Melanie đang bước đến, sau đó bình thản bước lên xe. Điềm Điềm nhìn đồng hồ trên tay, kinh ngạc thốt lên: " Xong rồi sao? "
" Xong rồi. " Biểu cảm của cô vẫn bình tĩnh lạnh nhạt, trong ánh mắt cũng không một tia gợn sóng.
Trên đường về căn cứ, Melanie vứt cho Trần Điềm Điềm một chiếc hộp. Cô ngơ ngác một lúc rồi mở ra, ánh mắt không chút sợ hãi hay ghê tởm khi nhìn thấy bàn tay vẫn còn đang dính đầy máu, ngược lại còn hỏi Melanie: " Cô đưa nó cho tôi làm gì? "
" Giúp tôi giải quyết nó đi. " Trước khi rời khỏi khách sạn, Melanie tiện tay chặt đi bàn tay mà lão Ron khi nãy đã chạm vào người mình. Thứ dơ bẩn đó dám chạm vào người cô, vậy cô chỉ có thể chặt bỏ nó thôi.
Bình luận