Chương 54: Trở về Anh Quốc
Khuya hôm đó, một chiếc phi cơ G550 đã chờ sẵn tại sân thượng chung cư. Cố Hiểu Khê vừa vào bên trong, cô liền ngủ li bì trên sofa với dáng vẻ mệt mỏi. Trần Điềm Điềm cảm thấy kỳ lạ, dáng vẻ này chẳng giống Cố Hiểu Khê thường ngày chút nào. Đến khi Hiểu Khê đã ngủ say, Điềm Điềm mới nhỏ giọng, quay sang hỏi Hoàng Mễ đang chăm chú đọc sách ở ghế đối diện.
" Bác sĩ Hoàng, sáng nay bác tìm được Cố gia như thế nào vậy? " Nhìn gương mặt đầy tò mò của Điềm Điềm, Hoàng Mễ đưa mắt nhìn Hiểu Khê đang say giấc, nhỏ giọng như sợ làm phiền cô nghỉ ngơi.
" Cô vừa kết thúc cuộc gọi thì Melanie xuất hiện trước cửa nhà tôi. " Hoàng Mễ nói dứt, bà âm thầm thở dài.
Tại Anh Quốc.
Một căn phòng có kiến trúc như chiếc lồng với bốn bề là cửa kính. Trong không gian sang trọng ấy, đặt ở trung tâm là chiếc bàn thấp cùng với ghế sofa. Trên bàn có một ít bánh sandwiches, bánh nướng kèm với kem cuộn và mứt. Bên cạnh đó là chiếc ấm sứ với họa tiết hoa văn cổ điển, tinh xảo và thanh lịch. Cả chén và ấm đều đi theo bộ.
Một người phụ nữ với chiếc váy trắng ngà kết hợp với mũ đội đầu, thanh tao ngồi trên ghế. Hiện trong tầm mắt bà ấy là sân vườn của buổi chiều với không khí mát mẻ trong lành. Bà mang găng tay theo phong cách hoàng gia, chầm chậm nâng ly trà đưa lên miệng. Trong lúc đó, một người đàn ông trẻ tuổi với trang phục vest đen đi đến, tôn kính cúi đầu với bà ấy: " Phu nhân, lão đại nói rằng Melanie đã lên phi cơ để trở về. "
Người phụ nữ khi nghe xong, nhẹ nhàng đặt tách trà xuống. Vì không nhìn thấy mặt của bà ấy nên chẳng biết được biểu cảm của bà thế nào. Bà không nói tiếng nào, chỉ ra hiệu cho cậu ta có thể rời đi.
Hơn mười một tiếng ngồi trên phi cơ, cuối cùng cũng đến Anh Quốc. Cả ba người vừa bước xuống, hiển nhiên từ xa đã xuất hiện sẵn một chiếc xe để đưa họ về căn cứ của bang Aryeh. Ngồi xe hơn hai mươi phút thì đến nơi. Từ xa, thuộc hạ Aryeh nhìn thấy biển số xe quen thuộc, cậu ta ngay lập tức nhấn nút để cánh cổng lớn mở ra. Căn cứ Aryeh hiện ra trước mắt, đó là ba cơ sở tách rời với kiến trúc hình elip đầy độc đáo. Ba cơ sở được phân biệt vô cùng rõ ràng: bên trái là nơi dành cho thuộc hạ Aryeh, bên phải nơi huấn luyện của tổ chức, còn ở giữa chính là trung tâm của căn cứ, cũng là nơi mà Melanie sẽ đến gặp lão đại của mình. Căn cứ Aryeh là một nơi vô cùng bảo mật, nằm cách xa thành phố. Bên ngoài, thường xuyên có nhóm người được phân công để canh gác và tuần tra, người ngoài muốn vào được bên trong e là còn khó hơn lên trời.
Bước vào trung tâm căn cứ, cả ba đi thêm một đoạn thì đứng trước một cánh cửa. Hai thuộc hạ vừa nhìn thấy Melanie và Trần Điềm Điềm, cả bốn người gật đầu chào nhau, sau đó họ mở cửa cho cả ba vào trong.
Cánh cửa đằng sau vừa đóng lại, họ tiến đến trung tâm của căn phòng rồi đồng loạt cúi đầu trước người đàn ông trung niên.
" Lão đại. " Melanie và Trần Điềm Điềm vừa thấy ông ấy đã kính cẩn chào.
" Về rồi à. " Dáng vẻ ông ta trông vô cùng thong dong.
Người đàn ông ngồi ở trên cao kia, đôi mắt lạnh giá như băng, chẳng có chút cảm xúc nào chính là người đứng đầu Aryeh, Huyền Minh Thiên. Ở độ tuổi không còn trẻ, gương mặt hằn nét phong sương nhưng không làm mất đi dung mạo khôi ngô lúc trẻ và khí chất vương tôn quý tộc của ông ta.
Đặc biệt, Huyền Minh Thiên còn là người nắm giữ tài nguyên của châu Âu và một số quốc gia. Trong giới bạch đạo lẫn hắc đạo, ai cũng phải kính nể và khiếp sợ trước quyền lực của ông ta.
Bình luận