Chương 53: Chạy trốn
Một tiếng sau, một chiếc xe sang trọng chạy thẳng vào sân biệt thự Bán Hải. Thuộc hạ nhanh chóng chạy đến mở cửa xe cho Uất Trì Ảnh Quân. Anh vừa bước xuống xe, vì muốn gặp ngay Cố Hiểu Khê mà bước chân đi càng nhanh. Bước vào đại sảnh sang trọng mang nét cổ điển, một cảm giác trống trải khiến Ảnh Quân có chút không quen. Anh liếc sơ qua một lượt, sau đó cong môi nở nụ cười.
Lúc này người làm nhận được tin Uất Trì Ảnh Quân đã về, cô ta chạy ra nghênh đón với dáng vẻ vừa cung kính vừa sợ hãi.
" Cô ấy đâu? " Ảnh Quân hỏi bằng giọng trầm trầm, mắt liếc tứ phía tìm kiếm Cố Hiểu Khê.
" Cố gia đang nghỉ ngơi ở trong phòng. "
Uất Trì Ảnh Quân nhìn đại sảnh một lần nữa, hỏi một cách vô thức: " Chuyện này là sao? "
" Cố gia tức giận vì Ngài không cho phép cô ấy rời đi nên đã đập hết bình cổ mà Ngài yêu thích. " Nét mặt người làm rầu rĩ, giọng không khỏi run rẩy, thận trọng trả lời.
Nghe vậy, trong lòng Ảnh Quân xuất hiện một linh cảm không tốt. Anh vô thức đưa mắt nhìn chiếc bình bằng men ngọc mà mình yêu thích nhất, nay chỗ đó chỉ còn một khoảng trống: " Chỗ này không phải lúc trước có đặt một chiếc bình sứ men ngọc sao? " Vừa nói, Ảnh Quân đồng thời chỉ tay vào chỗ trống kia.
Người làm nghe được câu này, trong lòng cô ta lập tức thấp thỏm, cuối cùng anh vẫn phát hiện ra." Chiếc bình đó cũng bị Cố gia đập rồi " Cô ta hít một ngụm khí lạnh tỏa ra dày đặt từ người Uất Trì Ảnh Quân, trả lời xong mà người còn run bần bật.
Không nghe anh đáp lời, cô ta lén nhìn thái độ của Uất Trì Ảnh Quân đối với chuyện này thế nào. Trong đầu họ lúc này là hình ảnh anh tức giận đến đỏ mặt, sau đó cho người đưa Cố Hiểu Khê vào nhà lao. Nhưng không! Uất Trì Ảnh Quân nghe người làm báo lại, anh ta cười lên một tiếng thật lớn, chuyển giọng quan tâm: " Vậy cô ấy đã hết giận chưa? "
" Dạ? " Người làm nhìn Uất Trì Ảnh Quân đầy ngơ ngác, cô ta còn nghĩ mình nghe nhầm cho đến khi thấy anh liếc mắt nhìn mình liền đáp tiếp: " Có vẻ... có vẻ đã không còn giận nữa. "
" Nếu cô ấy còn giận, cứ để cô ấy đập chúng. Hư cái nào thì mua cái mới lấp vào. " Lời thốt ra từ miệng Uất Trì Ảnh Quân vô cùng nhẹ nhàng.
Bọn họ không nghe lầm!
Uất Trì Ảnh Quân không trách Cố Hiểu Khê một lời, hơn nữa chiếc bình men sứ mà anh yêu thích kia có giá hơn 2 triệu đô. Cô nói đập là đập, anh vậy mà xem như không có chuyện gì.
Ảnh Quân sau khi hỏi chuyện, anh di chuyển lên phòng, bước chân ngày càng nhanh chỉ để gặp cô. Mới không gặp Cố Hiểu Khê vài tiếng, trong lòng anh đã thấy nhớ nhung. Sau đêm hoan ái, đến giờ hương thơm của Hiểu Khê vẫn còn quấn quýt trong trái tim Ảnh Quân.
Trước cửa phòng, Ảnh Quân giao cho hai thuộc hạ đứng canh giữ, đề phòng cô bỏ trốn. Vừa nhìn thấy anh đến, hai tên thuộc hạ kính trọng cúi chào rồi mở cửa cho anh. Uất Trì Ảnh Quân bước vào phòng, nhưng lúc này bên trong chẳng có ai. Anh chạy vào phòng tắm kiểm tra nhưng bên trong cũng trống không.
Bình luận