Chương 46: Kết cuộc của Tống Phù Ngọc
Tống Phù Ngọc nghe lời vừa rồi của Cố Hiểu Khê, mắt cô ta trợn tròn, lông mày nhíu chặt, ánh mắt hoảng hốt. Gương mặt từ ngạc nhiên biến thành sợ hãi. Trong khi đó, Uất Trì Ảnh Quân cũng không nói bất cứ điều gì trong lần trừng phạt này.
Cố Hiểu Khê ở trên cao nhìn Tống Phù Ngọc. Ẩn sâu trong đôi mắt đó là sự nhìn thấu lòng người. Nhìn rõ sự sợ hãi của Tống Phù Ngọc, cô nở một nụ cười mãn nguyện rồi ra lệnh cho đám thuộc hạ của mình:
" Ban cô ta cho các cậu, đêm nay cứ thoải mái. " Một câu cuối cùng, cô chậm rãi nói nhưng cũng cố ý nhấn mạnh cho Tống Phù Ngọc nghe rõ.
" Rõ. " Thuộc hạ của Cố Hiểu Khê lôi Tống Phù Ngọc ra ngoài. Tuy bình thường cô ta luôn tỏ ra là mình có thể đánh bại những tên nam nhân khác, nhưng dù mạnh đến đâu cũng là thân thể nữ nhi. Hơn nữa thuộc hạ của Cố Hiểu Khê được huấn luyện đặc biệt nên người như Tống Phù Ngọc cũng chẳng thể đánh lại một trong số nhóm người đó.
" Không... Lão đại, xin hãy cứu thuộc hạ... Không... " Tiếng hét như đang liều mạng chống cự, không ngừng vang lên nhưng rồi cũng chìm trong màn đêm bao trùm bên ngoài biệt thự.
Mặc cho Tống Phù Ngọc vang xin đến khàn cả giọng, Uất Trì Ảnh Quân chẳng mảy may đến an nguy của cô ta. Chung quy vẫn là cô ta tự làm tự chịu. Biểu cảm anh vẫn bình tĩnh lạnh nhạt, trong ánh mắt cũng không một tia gợn sóng.
Trước tình cảnh thuộc hạ phải chịu phạt, Ảnh Quân chỉ đặt toàn bộ tâm tư của mình lên Cố Hiểu Khê. Người phụ nữ trước mặt anh cũng độc thật!
" Anh xót sao? " Cố Hiểu Khê quay sang, thấy Uất Trì Ảnh Quân chăm chăm nhìn mình, ánh mắt vô cùng kì dị. Còn nghĩ rằng anh ta đang ngầm trách mình, cô liền muốn xác nhận.
" Sao lại xót? Cô ta hại em gái cô, bị như vậy là rất đáng. Người như vậy nếu không phạt thật nặng sẽ không nhớ. " Cố Hiểu Khê không ngờ rằng Uất Trì Ảnh Quân không một lời trách cô, mà ngược lại, anh có cùng suy nghĩ với mình.
" Con người tôi trước nay yêu hận đều rất rõ ràng. Người có ơn với tôi, tôi nhất định sẽ trả. Còn người như Tống Phù Ngọc, sớm không nên tồn tại nữa. " Cố Hiểu Khê nói hết, ánh mắt thoáng hiện vẻ lạnh lùng. Lời này của cô là ám chỉ trực tiếp với Uất Trì Ảnh Quân, không thể tiếp tục để Tống Phù Ngọc bên cạnh, nếu không sau này họa cứ liên tục đến.
" Hiểu Khê, sau này có thời gian thì đến Bán Hải chơi một chuyến. " Bỏ qua chuyện của Tống Phù Ngọc. Vì đã lâu cả hai không liên lạc với nhau, Uất Trì Ảnh Quân cũng không muốn vì chuyện này mà đôi bên bất hòa liền đưa ra đề nghị với thái độ vui vẻ.
" Thôi khỏi đi! Lần nào tôi đến đây cũng không phải chuyện tốt lành gì. " Trước lời mời ấy, Cố Hiểu Khê từ chối đầy thẳng thừng. Cô nói xong liền quay người rời đi, trong lúc đó, Uất Trì Ảnh Quân mãi nhìn theo bóng lưng của cô, mỉm cười đầy thích thú.
Hiểu Khê rời đi rất lâu, người của cô cũng đã hành sự xong với Tống Phù Ngọc. Cô ta được thuộc hạ của Hoàng Long đưa vào trong, nhìn thân thể chằn chịt dấu vết ấy, Uất Trì Ảnh Quân cũng câm lặng trước độ tàn nhẫn của Cố Hiểu Khê. Nhưng sao có thể trách cô. Đều do anh quản giáo không nghiêm mới dẫn đến tình huống hôm nay.
Bình luận