Chương 44: Lilith
Cố Khuynh Nhược chạy rất lâu rất lâu, cho đến khi bản thân cảm thấy mệt và chẳng còn sức để chạy tiếp thì dừng lại. Cô không biết mình phải đi đâu, nhưng người lúc này Khuynh Nhược nghĩ đến chỉ có Cố Hiểu Khê. Cô gọi cho Cố Hiểu Khê rất nhiều cuộc gọi, nhưng tất cả đều chuyển vào hộp thư thoại. Cố Khuynh Nhược buồn bã ngồi ngay ghế, trong lúc cô cảm thấy tuyệt vọng nhất thì một giọng nói có chút quen thuộc bất chợt vang lên: " Khuynh Nhược. " Khi Khuynh Nhược ngước đầu, nhìn theo hướng phát ra giọng nói thì thấy người đó là Tống Phù Ngọc. Cô ta đến ngồi bên cạnh, gương mặt hiện rõ sự quan tâm dành Cố Khuynh Nhược: " Sao em lại ở đây một mình? "
" Em... em cãi nhau với mẹ nên bỏ đi. " Khuynh Nhược ủ rũ đáp lời.
" Vậy em có liên lạc với chị em không? " Tống Phù Ngọc thấy Khuynh Nhược buồn bã, cô ta tỏ ra quan tâm hơn.
" Chị ấy không nghe máy. "
Tống Phù Ngọc nghe được câu này, trong lòng không ngừng hân hoan. Thời cơ của cô ta đã đến rồi!
" Đừng buồn nữa. Để chị đưa em đi giải khuây, có chịu không? "
Đối với Cố Khuynh Nhược, cô có chút khúc mắt với Tống Phù Ngọc. Nhưng vì cứ nghĩ cô ta thật sự là bạn của Hiểu Khê và là người tốt nên Khuynh Nhược không chút đắn đo khi đi cùng.
Tống Phù Ngọc đưa Cố Khuynh Nhược vào một quán bar lạ. Trong khi cô ta vô cùng thoải mái với những nơi như thế này thì Khuynh Nhược có chút e ngại khi trước đây Cố Hiểu Khê đã nhiều lần nhắc nhở cô không được vào quán bar. Nhưng do bị Tống Phù Ngọc lôi kéo, Cố Khuynh Nhược chẳng có cách nào từ chối. Trong lòng Khuynh Nhược thầm nghĩ, nếu biết trước bị lôi kéo vào quán bar, cô ấy thà sẽ đi bộ thêm một lúc nữa để suy ngẫm lại mọi thứ.
Tống Phù Ngọc và Khuynh Nhược không ngồi ở bàn bên ngoài. Cô ta đưa Khuynh Nhược vào một căn phòng riêng rồi nói với cô: " Chị ra ngoài nghe điện thoại một chút, em đợi chị nha. " Cố Khuynh Nhược ngoan ngoãn gật đầu, ngồi một cách khép nép. Cô lấy điện thoại và gọi một lần nữa cho Cố Hiểu Khê với hy vọng sẽ được trả lời, vì nếu như chị gái cô bắt máy, cô lập tức sẽ rời khỏi nơi này, nhưng cuối cùng vẫn chuyển vào hộp thư thoại.
Bên ngoài, Tống Phù Ngọc vừa gửi một tin nhắn, lập tức có ba tên đàn ông xuất hiện và cùng cô ta quay trở lại phòng. Nhìn thấy những người lạ mặt kia, Cố Khuynh Nhược lộ rõ vẻ ngại ngùng trên gương mặt, hỏi: " Chị Phù Ngọc, đây là? "
" Bạn của chị, họ đến đây chơi với em. "
" Chơi với em?" Cố Khuynh Nhược đột nhiên có linh cảm không tốt. Cô nhanh chóng đứng dậy, giọng có chút sợ hãi: " Em... em phải về nhà rồi. "
Khuynh Nhược bước đến cửa, tay chỉ cách tay nắm cửa một centimet thì bị chặn lại. Tống Phù Ngọc nhìn gương mặt xinh đẹp hiện lên sự sợ hãi kia, nét mặt cô ta không giấu được vẻ đắc ý: " Họ đến đây vì em mà, đừng làm họ thất vọng. " Cô ta vừa dứt, ba tên nam nhân kia cùng nhau tiến đến và kéo Cố Khuynh Nhược quay vào trong, đè thân thể cô xuống ghế. Người thì giữ hai tay cô lại, kẻ thì nắm chặt hai chân. Cố Khuynh Nhược dùng sức phản kháng nhưng chẳng khác nào làm trò đùa cho bọn họ. Cô nhìn Tống Phù Ngọc với đôi mắt thất vọng và hận thấu tâm can: " Tôi và chị không thù không oán, tại sao chị lại hại tôi? " Giọng cô không lớn nhưng đầy ắp sự căm phẫn.
Bình luận