Chương 43: Không nghĩ ra tên cho chương này
Sau khi Tống Phù Ngọc giết chết kẻ đã cướp số hàng, Hắc Lang và Bạch Lang chẳng còn gì để tra hỏi. Uất Trì Ảnh Quân vẫn giữ vững thái độ bình thản, ánh mắt sắc lẹm và quyền lực nhìn Hắc Lang, giọng cất lên đầy sát khí: " Hắc Lang, mang Tống Phù Ngọc đến nhà lao. "
Khi trong phòng chỉ còn Uất Trì Ảnh Quân, anh cầm ly rượu và chuẩn bị đưa lên môi. Ly rượu vừa chạm vào môi, trong đầu Ảnh Quân đột ngột hiện lên cảnh Nhạc Thiếu Siêu ôm lấy Cố Hiểu Khê. Nhớ lại lúc định bước vào biệt thự, vì lưu luyến nên Ảnh Quân sang đầu nhìn Cố Hiểu Khê trước khi cô rời đi cùng Nhạc Thiếu Siêu, nào ngờ đập vào mắt anh là cảnh bọn họ ôm nhau đầy tình cảm. Trong phút chốc, một sức mạnh từ sự phẫn nộ làm cho chiếc ly trên tay anh vỡ ra thành nhiều mảnh.
Về Tống Phù Ngọc, sau khi bị trói trên cây hình thánh giá và đánh bằng roi liên tục lên cơ thể, cô ta chẳng còn chút sức lực mà ngã khuỵu xuống. Hắc Lang thấy vậy cũng chẳng màng dìu cô ả, cứ thế bình thản rời nhà lao. Mà ở đây, cô ta vừa đau đớn vừa thêm căm hận Cố Hiểu Khê. Tống Phù Ngọc thật sự không phục, tại sao xung quanh Cố Hiểu Khê luôn có những người yêu thương và bảo vệ cô. Ngay cả người mà Tống Phù Ngọc yêu nhất đời này là Uất Trì Ảnh Quân cũng vì Cố Hiểu Khê mà hết lần này đến lần khác phạt cô ta. Tống Phù Ngọc càng nghĩ lại càng không phục.
" Cố Hiểu Khê, nếu tôi không hủy hoại được cô, vậy tôi sẽ hủy hoại những người bên cạnh cô. "
Ngay sau khi được trả lại sự trong sạch và tự do, Cố Hiểu Khê quay trở về cuộc sống thường ngày của mình. Chín giờ sáng tại Cố thị, Hiểu Khê vừa xem tập tài liệu được một nửa liền bỏ xuống, dứt khoác đóng lại rồi vứt lên bàn. Cô chẳng thể nào tập trung khi trong đầu chỉ có lời nhắn nhủ của Nhạc Thiếu Siêu.
Cô còn nhớ trước khi Nhạc Thiếu Siêu cho thuộc hạ đưa mình và Trần Điềm Điềm về, anh ta đã nói một câu với gương mặt đầy nghiêm túc: " Hiểu Khê, em nên tránh xa Uất Trì Ảnh Quân. " Cố Hiểu Khê liên tục nghĩ đến nó. Nếu như Nhạc Thiếu Siêu sợ chuyện tương tự sẽ xảy ra thì cô có thể hiểu, nhưng cô cảm nhận có điều gì đó nghiêm trọng hơn trong câu nói ấy. Cố Hiểu Khê thở dài đầy não nề, vì không muốn nghĩ tiếp nên ngã đầu vào sau ghế. Trần Điềm Điềm đứng bên cạnh quan sát thấy tất cả, cũng biết Hiểu Khê đang phiền lòng nên nhanh nhạy hỏi: " Cố gia, Người không sao chứ? Có cần thuộc hạ gọi điện cho Hoàng Mễ không? " Cố Hiểu Khê lắc đầu, đáp lời: " Không cần đâu. "
" Điềm Điềm, bao lâu rồi tôi và Uất Trì Ảnh Quân không liên lạc? "
" Đã gần hai tháng rồi. '
" Nhanh thật. " Cố Hiểu Khê nghe xong cũng không khỏi cảm thán trước tốc độ của thời gian. Lúc này, đôi mắt xinh đẹp ấy nhìn về một hướng xa xăm.
Cứ như vậy, cả ngày hôm đó Hiểu Khê luôn ở trong trạng thái trầm tư, không cách nào loại bỏ lời của Nhạc Thiếu Siêu ra khỏi tâm trí mình. Cùng lúc đó, giọng nói của Trần Điềm Điềm như kéo cô trở về thực tại: " Cố gia, mọi người đã có mặt đầy đủ. "
" Được. " Vừa dứt lời, Cố Hiểu Khê đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo của mình rồi cùng Trần Điềm Điềm đến phòng họp. Như thường lệ, trước mỗi buổi họp, Cố Hiểu Khê sẽ tắt chuông điện thoại và giao cho Điềm Điềm giữ.
Bình luận