🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 41: Có manh mối

Hai ngày cứ thế trôi qua, Cố Hiểu Khê chỉ có thể ở trong phạm vi của biệt thự Bán Hải. Tuy không được ra ngoài nhưng bù lại Uất Trì Ảnh Quân đối đãi với cô rất tốt. Không muốn cô ở lại đây phải chịu thiệt thòi, anh cho người chuẩn bị phòng ngủ ngay cạnh phòng mình. Hay sợ cô phải chịu ấm ức vì lời ra tiếng vào của thuộc hạ, Ảnh Quân cũng không cho phép bất kỳ ai nhắc đến vụ cướp cũng như có thái độ không tôn trọng dành cho Cố Hiểu Khê, nếu để anh ta biết được nhất định sẽ trừng trị nghiêm khắc. Uất Trì Ảnh Quân ngoài việc chu đáo sắp xếp mọi thứ, anh còn cho Bạch Lang ở bên cạnh Cố Hiểu Khê.

Một ngày của Hiểu Khê tại Bán Hải, nếu không phải là ở trong phòng ngủ ra thì chỉ đi dạo ở biệt thự. Những ngày ở đây so với nhà lao thì tốt hơn rất nhiều, tuy nhiên do chưa thể chứng minh bản thân trong sạch, cô vẫn chưa được liên lạc với Trần Điềm Điềm. Hai ngày qua, dường như tất cả hy vọng của Cố Hiểu Khê đều đặt hết lên Nhạc Thiếu Siêu.

Đi dạo trong biệt thự đến ngoài sân làm cho Cố Hiểu Khê có cảm giác bản thân không giống như nghi phạm. Ở đây được hai ngày, Cố Hiểu Khê phát hiện Uất Trì Ảnh Quân rất thích sưu tập những món đồ cổ, điều này làm cô nhớ đến người quen của mình. Cô đi ra sân sau của biệt thự, đứng dưới cây cổ thụ có thân to, cành cây vươn dài gần đến cửa sổ phòng ngủ của Uất Trì Ảnh Quân.

" Cái cây này có lẽ ở đây cũng đã lâu rồi? " Cố Hiểu Khê ngẩng đầu nhìn những cành cây, hỏi bâng quơ.

" Dạ phải. " Bạch Lang cũng đưa mắt nhìn cái cây, vui vẻ đáp lời cô.

Cô đứng trong bóng mát mà cây tạo ra, ngẩng người một lúc rồi nói: " Trong khuôn viên của biệt thự, tôi thấy có dấu vết của cây bị chặt bỏ, tại sao chỉ giữ lại mỗi cái cây này? "

" Vì trước đây tiểu thư rất thích ngồi dưới này để đọc sách " Bạch Lang vô thức đáp lại chợt nhận ra mình đã nhiều lời. Cố Hiểu Khê nghe cậu ta nhắc đến vị " tiểu thư " nào đó liền quay sang nhìn, thấy môi của Bạch Lang mím chặt lại, cô liền hiểu ý mà không hỏi gì thêm. Không ở đó lâu, Cố Hiểu Khê di chuyển đến một nơi mà chẳng ai thường lui đến. Đứng một bức tường, đến cô cũng thầm thán trong lòng rằng, bức tường này thật cao, như thế muốn giam giữ người khác ở mãi trong này.

" Bạch Lang, cả Bán Hải là của Uất Trì Ảnh Quân sao? "

" Dạ phải. "

" Trước nay có ai từng xâm phạm chưa? " Cố Hiểu Khê vẫn mãi dán mắt lên bức tường cao kia.

" Dạ chưa. " Bạch Lang vừa nói dứt, một giọng nói chanh chua cũng tiếp lời cậu ta: " Những kẻ trước nay bị bắt đến Bán Hải, một là chết trong ngục, hai là chưa bước ra khỏi địa bàn thì chết ngay trên đường, dù là ở lại đây hay bỏ trốn thì chỉ có một con đường, chết. " Tống Phù Ngọc từ phía sau tiến đến, cô ta vừa nói vừa lộ ra nụ cười khinh khỉnh. " Cố đại tiểu thư sẽ không giống như bọn họ, có ý bỏ trốn đó chứ? " Cố Hiểu Khê không nói gì, thái độ vẫn vô cùng bình tĩnh.

Tuy rằng dưới sự nghiêm khắc của Uất Trì Ảnh Quân, gần như không có kẻ nào dám có thái độ vô lễ với Cố Hiểu Khê. Dù trong lòng họ thấy bất mãn nhưng ngoài mặt cũng phải kiêng dè ba phần. Duy chỉ có Tống Phù Ngọc lại thái độ ra mặt khi thấy Cố Hiểu Khê.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...