Chương 2: Trừng trị Thẩm tiểu thư
Sau buổi tiệc, Cố Khuynh Nhược liền bị ốm mấy ngày. Hôm đưa Cố Khuynh Nhược trở về nhà, thấy cô bị ướt từ đầu đến chân, Cố Sâm và Thái Tuyết Anh chạy đến, dáng vẻ vô cùng ngạc nhiên. Cố Sâm nhìn Cố Hiểu Khê đứng bên cạnh Cố Khuynh Nhược, thấy Cố Hiểu Khê không xảy ra chuyện gì, ông liền hỏi: " Hiểu Khê, em gái con bị sao vậy? " Cố Hiểu Khê ánh mắt quan tâm không ngừng hướng đến Cố Khuynh Nhược, thờ ơ đáp lời Cố Sâm: " Bị rơi xuống nước. "
" Sao lại để con bé rơi xuống nước chứ? " Thái Tuyết Anh chạy đến ngay chỗ Cố Khuynh Nhược, lại vô tình đẩy Cố Hiểu Khê ra. Bà nhìn cô con gái bé nhỏ với ánh mắt xót xa, ngay lập tức đã cho người lấy khăn và choàng lên cho Cố Khuynh Nhược. Từ lúc Cố Hiểu Khê và Cố Khuynh Nhược bước chân vào nhà, Thái Tuyết Anh chưa một lần hướng mắt nhìn Cố Hiểu Khê, nhưng ngay sau khi biết Cố Khuynh Nhược gặp chuyện lại gay gắt tra hỏi.
" Con dặn em ấy ra ngoài đợi trong lúc con nói chuyện. Nào ngờ vừa bước ra đã thấy Khuynh Nhược rơi xuống nước. " Cố Hiểu Khê ngoài mặt lại trả lời điềm nhiên, trong lòng lại cảm thấy có lỗi vì không bảo vệ tốt cho em gái.
Thái Tuyết Anh nghe vậy liền thêm phần lo lắng. Đứa con gái này của bà từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, tắm lâu một chút cũng dễ bị bệnh hơn người khác. Còn lần này bị rơi xuống nước, không biết đã ngâm mình bao lâu bên dưới. Chỉ cần nghĩ đến, tâm bà như bị nhéo mạnh. Thái Tuyết Anh quay sang Cố Hiểu Khê, lớn giọng trách mắng: " Không phải ta đã dặn hãy trông chừng Khuynh Nhược rồi sao. Sao con bất cẩn để con bé rơi xuống nước như thế chứ? "
Cố Hiểu Khê nghe vậy cũng chẳng tỏ ra bất mãn hay chút bất ngờ nào, lẳng lặng cúi đầu mà chẳng đáp lại lời của Thái Tuyết Anh. Không khí nhà họ Cố lúc ấy vô cùng nặng nề. Thái Tuyết Anh trách mắng Cố Hiểu Khê vì không chăm sóc tốt cho con gái bà, nhưng bà nào biết Cố Khuynh Nhược cảm thấy khó chịu vì buổi tiệc đông người nên Cố Hiểu Khê mới bảo cô ra ngoài sân đợi. Không thể nhịn được, Cố Khuynh Nhược lúc này mới lên tiếng thay chị gái mình:
" Không phải lỗi của chị đâu mẹ. "
Bà vừa nghe Cố Khuynh Nhược vừa nói vừa run vì lạnh lại càng thấy thương Cố Khuynh Nhược hơn. Cố Sâm liền cho quản gia đưa Cố Khuynh Nhược trở về phòng, sau đó quay sang nhìn Cố Hiểu Khê, nhẹ nhàng nhắc nhở: " Con cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi. " Suy cho cùng thì chuyện này cũng không thể trách Cố Hiểu Khê không bảo vệ tốt cho Cố Khuynh Nhược, vậy nên sau khi Cố Sâm lên tiếng bảo vệ Cố Hiểu Khê thì Thái Tuyết Anh cũng chẳng trách thêm lời nào.
Cố Hiểu Khê nghe ông nói vậy cũng chẳng nói thêm gì, gật đầu xong liền quay đầu rời đi. Nhưng Thái Tuyết Anh đứng bên cạnh ông không kiềm được mà lên tiếng: " Đợi đã! "
Thái Tuyết Anh sợ Cố Hiểu Khê sẽ rời đi nên đã đi đến nắm lấy tay cô, ánh mắt nhìn cô không chút né tránh, giọng day dứt: " Hiểu Khê, dì xin lỗi. Là dì lo cho Khuynh Nhược nên mới lớn tiếng với con, dì thật sự không cố ý. Con đừng trách dì nha! " Thái Tuyết Anh nghĩ lại, lại cảm thấy có lỗi với Cố Hiểu Khê.
" Con không sao. Ba và dì nghỉ ngơi đi, con xin phép về đây. " Cố Hiểu Khê cười nhẹ một tiếng, đáp lại Thái Tuyết Anh. Bà nghe cô nói vậy cũng nhẹ lòng hẳn, sau đó cô quay người rời đi.
Bình luận