Chương 164: Hai mươi bảy năm
Những giọt nước mắt nóng hổi sôi trên mặt người phụ nữ. Trước ánh mắt đầy nghi hoặc của Cố Hiểu Khê, bà không nhanh không chậm tháo chiếc kính mát xuống, để lộ ra đôi mắt màu xanh biếc điểm xuyết màu đen ở viền đang ngấn lệ.
Sau khi chiếc kính mát được tháo xuống, Cố Hiểu Khê mới có thể nhìn tường tận gương mặt của bà ấy. Những nếp nhăn trên gương mặt bà lại như một bức hoạ đơn sơ, đường nét rõ ràng, đếm được trên đầu ngón tay
Đối diện với người được cho là mẹ mình, cô căng thẳng đứng liếm môi, bối rối đứng tại chỗ. Cố Hiểu Khê nhìn bà ấy nửa quen nửa lạ, nghi hoặc hỏi Huyền Minh Thiên.
" Không thể nào... Mẹ thuộc hạ đã mất sau khi sinh thuộc hạ... "
Cố Hiểu Khê đưa mắt nhìn Huyền Minh Thiên, phát hiện ông ấy cũng đang nhìn mình. Bằng ánh mắt nghiêm túc, ông điềm nhiên như không, bình thản đáp lời:
" Tôi không có lừa cô, lát nữa sẽ có người đến để xác nhận chuyện này. "
Huyền Minh Thiên dứt lời chưa được bao lâu, bên ngoài đã có tiếng bước chân vọng vào trong. Cánh cửa phòng làm việc một lần nữa mở ra, lần này là Hắc Lang đến, đi phía sau cậu còn có hai người khác.
" Cố lão gia, Cố nhị tiểu thư, mời! "
Cố Hiểu Khê vừa nghe đến ba mình đến, cô vội quay đầu lại nhìn. Cả hai cha con họ vừa gặp nhau, ông liền đi đến chỗ con gái, quan tâm hỏi.
" Hiểu Khê, con sao rồi? "
" Ba... "
Nhìn thấy sắc mặt cô có chút kì lạ, Cố Sâm không khỏi lo lắng. Đến khi ý thức được trong phòng còn có những người khác, ông mới đưa mắt nhìn xung quanh. Bất chợt, đôi mắt Cố Sâm dừng lại ở người phụ nữ kia. Đối diện với bà ấy, ông như bị điểm huyệt, bất động mất một lúc. Gương mặt này, ánh mắt này, dường như qua bao nhiêu năm, ông cũng đã già đi, chỉ có bà ấy là không hề thay đổi. Sau vài tiếng gọi của Cố Hiểu Khê cũng như Cố Khuynh Nhược, Cố Sâm nhanh chóng lấy lại tinh thần, chạy ào đến chỗ người phụ nữ ấy, ôm chặt lấy bà vào lòng, khoé mắt bất giác đã đỏ, gào lên một cách đáng thương:
" Tiểu Diệp, thật sự là em sao? Anh... anh không nằm mơ có đúng không? "
Người phụ nữ ấy lịch thiệp đẩy người Cố Sâm ra, vội lấy tay lau đi nước mắt của chính mình.
" Đúng vậy, anh không nằm mơ. Tôi vẫn còn sống. "
Dù rằng hành động của bà ấy đối với Cố Sâm không khỏi xa cách, nhưng ngay lúc này trong lòng ông ngoài hân hoan thì chẳng có chút oán trách nào. Cố Sâm đưa tay ra nắm lấy tay bà, bà ấy lại ý tứ rút lại. Ông thấy thế cũng không nói gì, nhanh chóng quay sang nói với Cố Hiểu Khê.
" Hiểu Khê, đây là mẹ của con. "
Phải đến khi Cố Sâm một lần nữa xác nhận sự thật này, Cố Hiểu Khê mới hoàn toàn tin người phụ nữ này là mẹ mình. Nhưng dù thế, trong đầu cô không ngừng chạy ra hàng loạt câu hỏi, bất giác cô nhìn đến Huyền Minh Thiên. Chỉ có ông mới biết tất cả đáp án trong chuyện này.
Bình luận