Chương 152: Ôn lại chuyện cũ
Sắc trời tối dần, từ nhà họ Cố trở về, Cố Hiểu Khê nhìn thấy Uất Trì Ảnh Quân lại xuất hiện trước cửa nhà mình. Tuy lần trước anh giúp cô chuyện của Thái Tuyết Anh, cô cũng đã không còn tỏ ra chán ghét anh nữa. Song cũng không vì thế mà chuyện trước kia đều quên sạch.
Nhẹ nhàng lướt qua đối phương, khi cánh cửa mở ra, Cố Hiểu Khê chợt dừng lại vài giây. Cô suy nghĩ một lúc, có lẽ cũng nên nói một vài lời với Ảnh Quân.
" Từ tuần sau anh không cần tốn công đến đây nữa đâu. "
Uất Trì Ảnh Quân từ ngạc nhiên chuyển sang sợ hãi, dáng vẻ thốt hoảng hiện rõ trên gương mặt ấy.
" Em chuyển nhà sao? Hiểu Khê, anh xin lỗi, nhưng em đừng rời chỗ này có được không? Anh sẽ không đến đây nữa, cùng lắm có đến thì anh sẽ đặt đồ trước nhà em và rời đi. Anh sẽ không xuất hiện trước mặt em, sẽ không để em thấy khó chịu vì chuyện đó. "
Anh biết rõ, nếu cô chuyển nhà thì nhất định sẽ không để anh biết địa chỉ, và đương nhiên khó mà gặp lại đối phương.
Khác với Ảnh Quân đang cuống lên, Hiểu Khê lại nhẹ nhàng nói ra năm từ:
" Tôi sẽ về Anh Quốc. "
Uất Trì Ảnh Quân ngẩng người vài giây, giọng cũng nhỏ dần vì không dám tin những gì mình nghe được.
" Bao lâu em sẽ quay về đây? "
" Tôi sẽ không về nữa. "
Vị kia nghe xong thì chết trân. Tai anh bắt đầu lùng bùng, loáng thoáng nghe Cố Hiểu Khê nói gì đó.
" Nơi này vốn dĩ không thuộc về tôi. Tôi đã từng nghĩ mình sẽ thích nơi này vì nó mang lại cho tôi những kỉ niệm đẹp, nhưng suy cho cùng, kỉ niệm lại là thứ khiến người ta đau lòng nhất. "
Cô nói xong thì cười lên một tiếng, sau khi trải qua mọi chuyện, cô cũng tâm tàn ý lạnh. Tiếng cười của Cố Hiểu Khê như con dao sắt nhọn, đâm thẳng vào trái tim của cả hai.
Tình yêu mang lại những kỉ niệm không ai có thể đánh cắp được, nhưng cũng mang lại nỗi đau không ai có thể chữa lành.
" Anh có thể đến thăm em chứ? "
" Tốt nhất là anh đừng đến. "
" Em hận anh đến vậy sao? "
" Cho dù bây giờ tôi không còn hận anh, nhưng cũng không có nghĩa là tôi sẽ quên đi những chuyện anh đã làm với tôi. "
Cô nói tiếp.
" Bây giờ tôi cũng đã hiểu được một điều: có một số chuyện bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, không cách nào quay lại được. Vậy nên, Ảnh Quân à, chúng ta không thể quay về được nữa. "
Sau khi đã nói hết nỗi lòng của mình, cô thở ra một hơi dài nhưng vô cùng nhẹ.
" Không còn sớm nữa, anh về đi, tôi cũng phải nghỉ ngơi rồi. "
---------
Bẵng đi một vài ngày, đó là những ngày cuối Cố Hiểu Khê ở lại Cố thị, khi sắp đến giờ nghỉ trưa, cô nhận được điện thoại gọi đến. Cô không nhanh không chậm, chấp nhận cuộc gọi, lạnh giọng hỏi người ở đầu dây bên kia.
Bình luận