Chương 147: Năm đó...
Sau khi đã giải quyết những hiểu lầm trước kia, Cố Sâm và Cố Hiểu Khê tiếp tục cùng nhau trò chuyện.
" Ngoài chuyện năm đó của con, con còn muốn biết về mẹ. "
Cố Sâm nghe Cố Hiểu Khê nhắc đến mẹ thì hơi chững lại. Nhìn biểu hiện của ông, cô liền tiếp lời:
" Thật ra con muốn biết về cái chết của mẹ. "
" Mẹ con mất sau khi sinh ra con, bác sĩ nói cô ấy mất nhiều máu nên không qua khỏi. "
Cô nghe thế thì mặt tối sầm.
" Nhưng ba chưa từng đưa con đến mộ của mẹ. "
" Không lâu sau khi bác sĩ chuyển mẹ con vào nhà xác, bệnh viện xảy ra hỏa hoạn. Nhà xác là nơi chịu ảnh hưởng nhiều nhất, thi thể của mẹ con và những người khác cũng bị thiêu rụi. "
Đến đây, Cố Hiểu Khê liền không kiềm chế được cơn run rẩy toàn thân.
" Nghĩa là chết không thấy xác? "
Cô Sâm gật nhẹ đầu, đáp tiếp lời:
" Vì thi thể bị thiêu rụi nên không thể biết được đâu là tro cốt của mẹ con. Ba chỉ có thể bất lực giao cho bệnh viện rãi tro cốt xuống biển. "
Kể lại những chuyện này khiến Cố Sâm như một lần nữa trải qua, song cũng làm ông ấy đau lòng không nguôi.
Qua vài phút im lặng, Cố Hiểu Khê vẫn còn trầm ngâm, song cô lại hỏi một cách vô thức.
" Vậy mẹ là người thế nào? "
" Mẹ con là một tên trộm. " Cố Sâm cười lên một tiếng đầy thê lương rồi nói tiếp: " Cô ấy đã trộm mất trái tim ba, sau đó còn khiến ba sống không bằng chết. Nhưng may là trước khi rời khỏi thế gian, cô ấy đã để con ở lại bên cạnh ba. "
Nói đến đây, Cố Sâm đưa mắt nhìn Cố Hiểu Khê, đôi mắt ông bỗng sáng rực lên.
" Con biết không, con có đôi mắt rất giống mẹ của mình. Mỗi lần nhìn con, ba lại nhớ đến cô ấy. "
" Thế hai người đã gặp nhau như thế nào? "
Câu hỏi của Cố Hiểu Khê khiến Cố Sâm nhìn vào một khoảng không, gương mặt như đang nhớ lại chuyện năm xưa.
Trở lại nhiều năm về trước, hôm đó Cố Sâm đang trên đường chuẩn bị vào trường thì bị một người đụng trúng khiến cả hai cùng ngã xuống đất. Tuy cú ngã không mạnh nhưng khi ấy chàng thiếu niên đã ngẩng người rất lâu, không phải vì đau hay bị thương mà là bị đôi mắt của người kia hớp hồn. Cậu ấn tượng với đôi mắt màu xanh biếc xinh đẹp kia, còn cô gái đang nằm trên người cậu chỉ ở độ tuổi hai mươi. Từng đường nét trên gương mặt cô ấy đều đẹp tinh tế như bước ra từ trong tranh. Trong giây lát nhìn thấy biểu cảm hoảng hốt cũng như giọng thều thào vì mệt, Cố Sâm mới chợt nhận ra cô đang bị một đám người mặc đồ đen phía sau đuổi bắt. Mặc dù khi ấy đã sắp đến giờ vào học, song cậu vẫn không ngại giúp cô thoát khỏi đám người đó. Cậu nắm tay đối phương và kéo vào một con hẻm ít người chú ý đến, cho đến khi đám người mặc áo đen rời khỏi, cả hai mới yên tâm rời đi. Ngày hôm đó, Cố Sâm đã không lên lớp, thay vào đó cậu đưa cô gái đến công viên và đưa cho cô chai nước khoáng. Nhìn cô gái nhỏ nhắn này, cậu vẫn không đoán được vì sao cô lại bị đuổi bắt gay gắt đến thế. Lúc này Cố Sâm mới để ý đến một chi tiết, chiếc váy mà cô gái mặc, cùng với trang sức mà cô đang đeo đều không phải là đồ rẻ tiền.
Bình luận