Chương 145: n+4
Khi sắc trời tối dần, Cố Hiểu Khê từng bước lê lết đến biệt thự của Uất Trì Ảnh Quân. Nhìn bộ dạng thất thần và đôi mắt đỏ hoe của cô, tất cả thuộc hạ của anh ta đều không dám tin một người cao ngạo như thế lại có ngày phải khóc đến sưng cả mắt. Đứng trước mặt Ảnh Quân, Hiểu Khê nhìn anh ta với sự uất hận còn động đầy trên đôi mắt đẫm lệ.
" Tôi ly hôn rồi, anh đã mãn nguyện chưa? " Nước mắt cô chẳng chịu nghe lời, không ngừng rơi lã chã trên mặt.
Bề ngoài Uất Trì Ảnh Quân tỏ ra vô cảm, song trong lòng lại cuộn trào mãnh liệt từng đợt sóng. Ánh mắt anh ta trở nên lạnh lẽ như dao, cất giọng nói trầm và dày:
" Ly hôn với cậu ta khiến em đau lòng đến thế sao? "
Kéo Cố Hiểu Khê lên phòng, vừa vào đến bên trong thì anh ta không chút thương tiếc, vứt mạnh cô lên giường. Còn cô lúc này cũng không hề phản kháng, dù sau thì qua hôm nay, mọi chuyện cũng sẽ kết thúc, cô sẽ không còn thấy đau đớn nữa.
" Cố Hiểu Khê, em đừng làm như kiểu tôi đang ức hiếp em. "
" Lẽ nào không phải sao? "
" Đêm nay tôi sẽ giúp em quên đi cậu ta. " Uất Trì Ảnh Quân giữ chặt lấy gương mặt sắc sảo của Cố Hiểu Khê. Khi anh ta định chiếm lấy môi cô thì giọng nói lạnh như băng ấy vang lên.
" Đừng hôn tôi. "
Chỉ vì một câu không được hôn, đêm đó Uất Trì Ảnh Quân đối xử với Cố Hiểu Khê giống như những nữ nhân lúc trước đã vây quanh mình.
" Em đau sao? Có đau bằng tim tôi lúc này không? "
"..."
" Cố Hiểu Khê, trong lúc quan hệ với tôi, ngoài tôi ra em không được nghĩ đến chuyện khác. "
Nằm dưới thân anh ta, trán cô không ngừng đổ mồ hôi, gương mặt đỏ ửng đầy yêu kiều, hơi thở gấp gáp lại run rẩy dữ đội. Uất Trì Ảnh Quân nâng chân Cố Hiểu Khê lên và đâm mạnh vật đàn ông vào bên trong. Cơ thể yếu ớt của cô không thể nào chịu đựng nổi việc bị hành hạ như thế này, dần dần đôi mắt cô bị một màn đen bao phủ. Ngay cả trước lúc mất đi ý thức, thứ duy nhất Cố Hiểu Khê nhớ được là những cơn đau dữ dội mỗi khi anh ta luật động.
Sau khi thấy cô ấy bất động, Uất Trì Ảnh Quân vẫn chưa chịu dừng lại. Qua một lúc, anh ta lay người cô rồi lớn tiếng gọi:
" Cố Hiểu Khê, em đừng giả vờ ngất. Mau tỉnh lại cho tôi, chúng ta còn chưa xong đâu. "
" Cố Hiểu Khê... Hiểu Khê... "
Cố Hiểu Khê không hề phản ứng dù anh ta có lay mạnh hay lớn tiếng cỡ nào. Tại thời điểm này, Uất Trì Ảnh Quân mới nhận ra điều không ổn và bắt đầu hoảng hốt. Anh lớn tiếng ra lệnh thuộc hạ gọi bác sĩ.
Sau khi để James xem bệnh, anh ta lại ngồi bên cạnh không ngừng hỏi dồn.
" Hiểu Khê bị gì vậy? "
" Cố gia do nhiều ngày liên tiếp không nghỉ ngơi, cùng với... "
" Nói! "
Bình luận