🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 121: Anh sẽ cưới em chứ?

Sau chuyến đi Nhật Bản, Uất Trì Ảnh Quân đến Trung Đông đến nay đã được một tháng rưỡi. Suốt một tháng rưỡi ấy, anh và Cố Hiểu Khê không thường xuyên liên lạc với nhau. Vì cả hai biết đối phương đều bận nên chỉ có thể giữ riêng nỗi nhớ nhung mỗi ngày.

Ở Cố thị, từ khi Trần Điềm Điềm rời đi, Cố Hiểu Khê lại không muốn tuyển trợ lý mới khiến công việc có phần bận hơn cả trước. Sáng ngày hôm đó, trong lúc cô đang làm việc thì nhận được cuộc gọi đến từ Cố Khuynh Nhược. Nhận điện thoại, dáng vẻ mệt mỏi Cố Hiểu Khê lập tức thay đổi, công việc đang làm cũng dừng lại. Gương mặt cô hiện lên vẻ nghiêm trọng, cất tiếng gọi Cố Khuynh Nhược nhưng thay vào đó chỉ là tiếng khóc nức nở của em gái.

" Khuynh Nhược, đừng khóc, có chuyện gì nói chị nghe đi. "

Không biết là vì chuyện gì, Cố Hiểu Khê sau khi nghe Cố Khuynh Nhược nói xong, vẻ mặt cô sững sờ, ngạc nhiên rồi dần trở nên đờ đẫn. Sau một hai tiếng gọi từ phía bên kia điện thoại, Cố Hiểu Khê mới lấy lại được ý thức và nhanh chóng rời khỏi công ty.

Tại bệnh viện, khi thang máy vừa kịp mở ra, Cố Hiểu Khê vội chạy ngay đến phòng bệnh số 6. Thời khắc đẩy cửa bước vào, Thái Tuyết Anh và Cố Khuynh Nhược vẫn chưa nhận ra cô đã đến. Mẹ con hai người họ nước mắt giàn giụa, còn Cố Sâm thì mặc quần áo của bệnh nhân và nằm nghỉ trên giường bệnh cách đó không xa.

Hóa ra lúc nãy Cố Khuynh Nhược gọi điện báo tin Cố Sâm đang đi dạo trong vườn thì bị ngất, vì lo lắng nên cô ấy không nói được gì ngoài khóc, còn kêu cô nhanh chóng đến xem ông ấy thế nào.

Khi thấy Thái Tuyết Anh đã khóc đến nỗi không thể khóc tiếp, Cố Hiểu Khê mới hỏi chuyện bà:

" Ba sao rồi? Bác sĩ nói thế nào? "

Bà ấy vừa nghe hỏi đến tình trạng của Cố Sâm đã cúi đầu, cố nén đi đau lòng, khăn giấy cầm chặt trên tay lâu lâu lại thấm nước mắt đang rơi: " Bác sĩ kiểm tra và nói rằng ba con bị bệnh nan y. "

" Nan y? "

" Đã là giai đoạn cuối rồi. "

Sắc mặt Cố Hiểu Khê thoáng chốc đã tái nhợt, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Cô không khỏi bàng hoàng, khẽ đưa mắt nhìn Cố Sâm.

Không biết qua bao lâu, khi Cố Sâm tỉnh lại, Thái Tuyết Anh và Cố Khuynh Nhược đã thôi khóc. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của mẹ con họ, ông chỉ nhẹ nhàng mỉm cười rồi nói: " Trên đời này ai mà không chết chứ, đừng quá đau lòng. Nhìn Hiểu Khê xem, con bé còn không thèm khóc. "

" Trong mắt ba con là người lòng dạ sắt đá vậy sao? "

Cố Sâm nghe giọng lạnh nhưng băng của Cố Hiểu Khê, bất giác thở ra một hơi. Đôi mắt xanh biếc xinh đẹp của cô vẫn khô ráo, từ sâu thẳm trong đôi mắt ấy không nhìn ra một tia đau lòng nào. Cố Sâm cười thầm một tiếng, lồng ngực có chút đau đớn.

" Con sẽ gọi bác sĩ vào kiểm tra một lần nữa. "

" Không cần đâu. Dù sau thì kết quả vẫn là giai đoạn cuối. " Cố Sâm thất vọng đáp lời. Ông dừng lại vài giây rồi nói tiếp: " Hiểu Khê, ba có chuyện muốn nói với con. "

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...