🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 120: n+2

Uất Trì Ảnh Quân và Nhạc Thiếu Siêu cùng nhau suy nghĩ, dựa vào một mình bà ta thì không thể nào dễ dàng qua mặt để đột nhật vào lữ quán. Cùng lúc đó người của lữ quán phát hiện hai nhân viên bị đánh ngất và nhốt vào tủ quần áo. Vậy còn một người nữa giả dạng để đột nhập là kẻ nào?

Cả hai ngồi bên ngoài phòng cấp cứu vừa suy nghĩ đồng thời cũng chờ Cố Hiểu Khê. Từ trong phòng cấp cứu, một cô y tá chạy ra với vẻ hốt hoảng báo tin bằng tiếng Anh:

" Cô ấy bị mất nhiều máu, nhưng hiện tại nhóm máu của cô ấy không có trong kho dự trữ của bệnh viện. "

Uất Trì Ảnh Quân nghe xong thì mặt mày trở nên nghiêm trọng, hỏi Nhạc Thiếu Siêu:

" Bây giờ tìm đâu ra người có cùng nhóm máu với Hiểu Khê chứ? "

Nhạc Thiếu Siêu không hề đắn đo. Anh đáp lời nữ y tá cũng như Uất Trì Ảnh Quân.

" Lấy máu của tôi đi. Tôi cùng nhóm máu với cô ấy. "

" Được. Vậy mời Ngài theo tôi. "

Một lúc sau, Nhạc Thiếu Siêu trở lại với một miếng băng cá nhân trên tĩnh mạch. Ngồi vào ghế trước cửa phòng cấp cứu, không cần đợi Ảnh Quân lên tiếng hỏi, anh đáp ngay:

" Vốn dĩ tôi có mang theo túi máu cá nhân, nhưng từ đây trở về lấy, tôi sợ Hiểu Khê không cầm cự được. "

Không biết qua bao lâu, đèn trước phòng cấp cứu đã tắt, Cố Hiểu Khê cũng được các bác sĩ đẩy ra khỏi nơi lạnh lẽo ấy.

Trong phòng bệnh, Cố Hiểu Khê sau một giấc ngủ dài thì cũng đã tỉnh lại. Khi mở mắt ra, cô nhìn xung quanh phòng lại thấy Uất Trì Ảnh Quân đang ngồi ngủ ngay cạnh mình. Có lẽ vì liên tục túc trực nên anh đã ngủ quên lúc nào không hay. Nhìn dáng vẻ ngủ say của Ảnh Quân, Hiểu Khê vô thức muốn chạm vào mặt gương mặt như được tạc từ tượng của anh. Có lẽ đã lâu rồi cô không chạm vào gương mặt này, và cũng đã lâu rồi cô không ngắm đối phương lâu như bây giờ. Ngay khi cảm nhận có thứ gì chạm vào mình, theo quán tính Ảnh Quân nhanh tay giữ lấy. Cùng lúc ấy anh phát hiện mình ngủ quên từ lúc nào nên vội thức dậy để xem Cố Hiểu Khê. Thời khắc thấy cô đã tỉnh lại, lại còn đang nhìn mình bằng ánh mắt tràn ngập tình yêu, Ảnh Quân không giấu được vẻ mừng rỡ vội reo lên: " Em tỉnh rồi. "

Sau khi bác sĩ kiểm tra cho Cố Hiểu Khê và nói rằng cô đã ổn, không còn gì để bận tâm thì rời đi. Trong phòng lúc này chỉ còn hai người, Cố Hiểu Khê trong tư thế nửa nằm nửa ngồi trên giường, còn Uất Trì Ảnh Quân ngồi một phần nhỏ trên giường bệnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Hành động của anh làm cô nghĩ rằng anh muốn nói điều gì đó nhưng lại dè dặt, ngại nói thẳng. Phải mất một lúc lưỡng lự, Ảnh Quân mới chịu thẳng thắn nói ra điều đang đè nặng trong lòng mình.

" Hiểu Khê, từ sau khi chúng ta làm hòa, em đã luôn giữ khoảng cách với anh. Em hết yêu anh từ khi nào vậy? "

Trước câu hỏi của Uất Trì Ảnh Quân, Cố Hiểu Khê chân thành đáp:

" Ảnh Quân à, em luôn yêu anh. Nhưng lúc chính tai nghe anh nói với Di Hòa rằng em giống như thứ để anh thỏa mãn ham muốn. Kể từ lúc đó, tình yêu cũng như sự tin tưởng mà em dành cho anh đã không còn như trước nữa. "

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...