Chương 77: Ngôi sao nhỏ
Tôn Vĩ dặn dò Phương Minh Chấp để Giản Xuân Triều đi lại nhiều một chút, chuỗi ngày ngủ nướng của Giản Xuân Triều liền kết thúc. Suốt hơn 1 tháng, mỗi ngày chưa đến 7 giờ Phương Minh Chấp đã gọi Giản Xuân Triều dậy, tuy rằng không phải chỉ kêu một lần là được, nhưng tổng thể mỗi buổi sáng Giản Xuân Triều vẫn phải tản bộ 1 giờ.
"Xuân Triều, dậy đi." Phương Minh Chấp làm xong cơm sáng quay lại phòng ngủ, phát hiện Giản Xuân Triều vẫn y như lúc y vào phòng lần trước chỉ khác chút là hắn trở mình. Lại khó được một lần Giản Xuân Triều không đá chăn, đem mình bọc đến tròn vo.
Phương Minh Chấp quỳ một gói lên giường, cánh tay luồn qua cổ đỡ Giản Xuân Triều vào ngực, thấp giọng dỗ dành: "Anh làm cho em trứng ốp cùng trứng lòng đào, chúng ta dậy ăn sáng, được không?"
Trên mặt Giản Xuân Triều còn chút mồ hôi, hắn quay đầu đi, vùi mặt vào áo ngủ của Phương Minh Chấp: "Vừa mới bụng lại đau."
Càng cách ngày sinh dự tính càng gần, Giản Xuân Triều càng hay có triệu chứng giả, làm hai người hoảng sợ. May nhờ có Tôn Vĩ khuyên họ đừng quá căng thẳng, Giản Xuân Triều mới dần dần quen hơn.
Nhưng Phương Minh Chấp lại không quen được, y duỗi tay nâng Giản Xuân Triều dậy, bụng mềm mại, ấm áp, không sưng, chỉ là sắp lâm bồn nên hơi rủ xuống.
Phương Minh Chấp vẫn cảm thấy lo lắng: "Em đau lắm sao? Có cần anh gọi Tôn Vĩ đến không?"
Giản Xuân Triều không muốn rời giường, cũng không muốn hù doạ Phương Minh Chấp, giọng nói mang theo đáng thương: "Ngủ thêm một lát được không? Em buồn ngủ quá."
Hắn làm nũng một chút, tim Phương Minh Chấp liền tan ra: "Dậy ăn bánh bao kim sa trứng muối. Đêm qua tuyết bắt đầu rơi rồi, ăn xong bữa sáng, anh cùng em đi xem tuyết nhé."
Giản Xuân Triều thở phì phò, ngẩng đầu lườm y: "Em mang thai con của anh, em mệt chết rồi, anh cho em ngủ thêm một chút không được sao?"
Phương Minh Chấp không ăn mềm cũng không ăn cứng: "Không thể nằm mãi một chỗ, eo em cũng không chịu được, nghe lời, anh đắp người tuyết cho em."
Giản Xuân Triều nghe thấy người tuyết, tức giận trong lòng liền vơi đi. Thật ra Phương Minh Chấp cũng không cho Giản Xuân Triều tự tay đắp tuyết, y đã dậy sớm tự làm rồi.
Vất vả lắm mới đem Giản Xuân Triều rời giường được, sau khi giúp hắn rửa mặt xong, Phương Minh Chấp liền mang cơm lên.
Giản Xuân Triều hút trứng chảy ra trong nhân bánh bao, biểu đạt yêu thích với Phương Minh Chấp: "Bánh bao kim sa này đúng là thiên hạ đệ nhất."
Phương Minh Chấp ngồi xuống bên cạnh hắn, lấy chăn mỏng cẩn thận đắp lên eo hắn: "Lát nữa em muốn làm gì? Có một bộ phim tài liệu về đại dương mới, có muốn xem không?"
Giản Xuân Triều uống một ngụm sữa bò, đột nhiên cau mày bất động.
"Làm sao vậy?" Phương Minh Chấp nhanh chóng nhận ra có gì không ổn.
Giản Xuân Triều một tay nâng bụng dưới, cắn môi không nói thành lời, xua xua tay.
Phương Minh Chấp lập tức lấy điện thoại gọi điện: "Alo, Tôn Vĩ, mau đến nhà tôi gấp. 7h50 sáng nay Xuân Triều đau bụng, trái phải đều đau, mới vừa rồi lại đau... theo quy luật hay không không rõ lắm... không xuất huyết, không thấy có gì khác thường... Để tôi hỏi em ấy." Phương Minh Chấp che microphone: "Em muốn Tôn Vĩ qua đây không?"
Bình luận