Chương 76: Dưỡng thai
Mùa thu năm nay ở Bắc Kinh không còn yên bình như trước nữa. Đầu tiên là xí nghiệp lớn nhỏ của Đồng thị tuyên bố phá sản, một loạt công ty lên đầu đề của các nhà truyền thông lớn. Sau đó lại là tin tức công an phá được vụ án buôn bán người đa quốc gia, số tiền phạm tội lên tới 12 triệu đô, nhiều quốc gia nổi danh về chữa bệnh cũng liên luỵ, đầu sỏ gây tội trên đường dẫn độ dùng bản chải đánh răng tự sát.
Có người nói hai việc này đều liên quan đến Phương Minh Chấp, nhưng không ai đưa ra được chứng cứ rõ ràng, cũng chỉ là câu chuyện trà nước vỉa hè, thêm thắt một chút.
Mối hoạ lớn trong lòng được giải quyết, trọng tâm của Phương Minh Chấp liền đặt lên người Giản Xuân Triều, dùng hết khả năng chuẩn bị cho Giản Xuân Triều một nơi nghỉ ngơi thoải mái nhất an tĩnh nhất, hơn nữa còn chuyển sang ở trang viên mới mua kia, cũng nhờ Tôn Vĩ bố trí trước phòng sinh tại nhà.
"Minh Chấp, cậu không biết bây giờ cậu như anh hùng của mọi người đâu. Tuy nói công lao bắt được Tri Lang tính cho tôi, nhưng với mấy vị lão làng, ngồi phân tích một lúc, lại thêm cả chuyện nhà họ Đồng liền biết ngay người đứng sau là ai. Tuy rằng câu chuyện không đầy đủ lắm nhưng ý tứ cũng chính xác."
Phương Minh Chấp chuyên tâm đỡ Giản Xuân Triều, hơi thất thần đáp lại Tôn Vĩ: "Thế á? Tôi đưa Xuân Triều ra ngoài đi dạo, anh không có việc gì nữa thì về trước đi."
Tôn Vĩ khó tin nhìn Phương Minh Chấp: "Cậu giết lừa cũng quá nhanh rồi! Tôi không có công lao cũng có khổ lao đấy! Tôi giúp cậu bao nhiêu chuyện như thế, cậu dăm ba câu liền muốn đuổi tôi đi rồi!"
Giản Xuân Triều nghe Tôn Vĩ hết lừa lại ngựa, ngẫm lại cũng thấy đáng thương, cười nói: "Bác sĩ Tôn ở lại ăn cơm đi, chúng tôi muốn ra vườn hái rau quả, anh cũng muốn đi cùng sao?"
Phương Minh Chấp không tình nguyện lắm nhìn Tôn Vĩ: "Anh không cần đi cùng đâu nhỉ?" Lời nói chứa ý tứ cự tuyệt rõ ràng.
Tôn Vĩ cố tình không hiểu, còn lấy Xuân Triều ra ép y: "Xuân Triều gọi tôi, tôi cũng muốn đi."
Giản Xuân Triều chính là trái tim của Phương Minh Chấp, tim nói gì thì chính là cái đó.
Vườn rau quả vẫn luôn có người chăm sóc, nói là trồng rau nhưng thật ra vẫn trồng đầy đủ các loại cây khác nhau, rau dưa không nhiều nhưng phong phú. Chút nắng mùa thu vừa khéo nhuộm đầy khắp cây lá, chỉnh tề lại xinh đẹp.
"Em muốn cà tím." Giản Xuân Triều không cong được eo, chỉ huy Phương Minh Chấp: "Quả này này."
Tay Phương Minh Chấp cầm theo một cái rổ tre, theo hướng tay Giản Xuân Triều hái cà tím bỏ vào rổ: "Còn muốn gì nữa không?"
Giản Xuân Triều lại muốn một trái bí đỏ với rau diếp, một ít cà chua bi cùng hành tây. Hắn muốn gì Phương Minh Chấp liền lấy cái đó, hái xong còn khen hắn khéo chọn.
Tôn Vĩ đi theo sau hai người, đột nhiên cảm thấy Phương Minh Chấp không muốn cho mình đi cùng chính là vì nghĩ cho mình. Đang trong lúc lúng túng đi theo, lại nghe thấy Giản Xuân Triều hỏi: "Bác sĩ Tôn muốn ăn gì? Đều có thể chọn."
Bình luận