Chương 75: Anh sẽ bảo vệ em, vĩnh viễn bảo vệ em
Ông ngoại Phương Minh Chấp đưa một ly cafe cho Giản Xuân Triều: "Nhấp một chút, không sao đâu."
Giản Xuân Triều máy móc nhận ly cafe, nhưng lại không uống.
Tri Lang nhìn động tác của hắn, ra vẻ ôn hoà cười nói: "Cậu còn muốn quật cường hơn Mitchell phải không?"
Giản Xuân Triều không lên tiếng nhìn ông, gợn sóng trong ánh mắt nhanh chóng bình lặng.
"Mitchell là người ta thấy đã nhất... để ta nghĩ xem nên nói như thế nào... à, là người có tính dẻo dai mạnh nhất. Nó vô cùng thông minh, nói với nó cái gì, nó đều có thể nhanh chóng nhớ kỹ, hơn nữa còn vận dụng linh hoạt. Nó cũng vô cùng khiêm tốn, giống như một miếng bọt biển khô ráo, hút lấy tri thức giống như hút nước, cứ thế hấp thu triệt để. Thực đáng quý trong cái thế giới mà đại đa số người tầm thường khác tự cho là mình đúng, ngu xuẩn."
Ông ta nhìn Giản Xuân Triều cười cười: "Cậu nhất định đã nghe qua chuyện của mẹ ta ngày xưa đi, vô cùng, ừm, có ý nghĩa tham khảo. Ta hy vọng Mitchell vĩnh viễn đừng giống như người mẹ ngủ xuẩn của ta, đem thời gian cùng tinh lực tiêu phí ở chỗ không có ý nghĩa. Cho nên ngay từ khi nó còn nhỏ, ta đã dạy dỗ nó phải tập trung, đúng, chính là tập trung vào những thứ quan trọng."
Ông ta đột nhiên bật cười: "Nhiều năm rồi ta không dùng tiếng Trung, nên khả năng nghe nói cũng có chút kỳ quái, nhưng ta tin tưởng cậu có thể hiểu."
Giản Xuân Triều đặt ly cafe lên bàn, tiếng ly thuỷ tinh va chạm với mặt bàn tạo thành âm thanh cọ xát nhẹ. Hắn bình tĩnh nói: "Ông cảm thấy chuyện như thế nào mới có thể coi là quan trọng?"
Tri Lang giơ ngón trỏ tay trái lên, giống như trả lời câu hỏi trong lớp học: "Đây là vấn đề rất hay. Cuộc sống giống như một quỹ sạo hướng về phía trước, cậu từ điểm xuất phát đã bắt đầu đi lên. cậu hy vọng có một cuộc sống thuận lợi, vì vậy cậu liền dùng sức lực hướng về phía trước, lúc này sẽ có rất nhiều chuyện không liên quan phát sinh, chúng sẽ hấp dẫn lực chú ý của cậu, làm cậu tiêu phí không ít sức lực vào đó. Những việc này đều là chuyện không quan trọng. Như vậy khi chúng ta từ bỏ việc không quan trọng, những cái có thể giúp cậu tập trung tiến về phía trước, chính là chuyện quan trọng.
Mitchell chính là một nhân vật vô cùng ưu tú, ta giúp nó sống sạch sẽ mà lại đơn giản. Ta cho nó hoàn cảnh tốt nhất, cho nó một quỹ đạo xác định, đồng thời cũng giúp nó loại bỏ những chuyện không quan trọng. Nó rất tuyệt, thắng được biết bao nhiêu người, bao gồm cả ta. Xuân Triều, cậu hiểu ý ta chứ, Mitchell hoàn hảo hơn so với tất cả mọi người trên thế giới này."
Giản Xuân Triều giống như một học sinh chăm chỉ học hỏi: "Vậy theo như ông nói, chuyện không quan trọng đó bao gồm cả tôi phải không?"
Tri Lang cười lớn, tiếng cười vang vọng, không có một tia che giấu, ánh mắt như diều hâu nhìn qua, nhưng khẩu khí lại như cũ bình thản, ôn nhu: "Đương nhiên, bạn nhỏ, cậu đương nhiên là không quan trọng."
Lại như sợ Giản Xuân Triều không hiểu rõ, ông ta tiếp tục giải thích: "Nếu cậu quan trọng, nó sẽ không im lặng không một tiếng động mà ngồi kia. Xuân Triều, cậu phải hiểu được, cuộc sống của Mitchell xuất hiện rất nhiều thứ, ừm, ta gọi nó là 'dụ hoặc', nhưng trên thực tế chỉ là một loại ảo giác. Ảo giác là cái gì? Giống như một loại đồ chơi xinh đẹp, ta cũng không cần tự mình ra tay, mà làm cho Mitchell tự chọc phá nó, mỗi một lần, nó giải quyết đều vô cùng hoàn hảo."
Bình luận