Chương 74: Con cảm thấy mình hiểu Mitchell hơn ta sao?
Qua trung thu, tâm tình lo sợ bất an của Giản Xuân Triều cũng sớm bình tĩnh lại. Không lâu sau đó, hắn nghe Phương Minh Chấp nói Tri Lang đã trở về, trong lòng cũng không còn sợ hãi mà bừng lên một loại ý trí chiến đấu.
Hắn biết là rất khó, cũng có thể thấy được một Phương Minh Chấp không biết trước hậu quả: Nếu bọn họ thất bại, mọi chuyện sẽ thật sự kết thúc. Nhưng hắn hy vọng Phương Minh Chấp chân chính có được tự do, càng mong muốn có được một cuộc sống yên vui vô lo vô nghĩ. Cho nên chẳng sợ tiền đồ trắc trở, hắn không cho phép mình ở thời khắc này được phép lùi bước.
Bắc Kinh về đêm cũng trở nên trầm mặc.
Phương Minh Chấp ngồi xổm trên mặt đất, đang chuẩn bị giúp Giản Xuân Triều ngâm chân, nước trong bồn cũng đã pha xong. Y nắm mắt cá chân Giản Xuân Triều nhìn kỹ xem, dùng ngón cái ấn nhẹ một cái, mắt cá chân liền hiện một cái hố nhỏ, một lúc vẫn không mất đi. Phương Minh Chấp thở dài, dùng tay múc nước xối lên mũ bàn chân Giản Xuân Triều: "Nóng hay không?"
Giản Xuân Triều một tay chống cằm, một tay đặt trên bụng, ôn nhu cười: "Mỗi ngày anh đều lấy nước ngâm chân cho em, vẫn còn hỏi em có nóng hay không?"
Phương Minh Chấp không trả lời hắn như bình thường, mà trầm mặc giúp hắn ngâm chân. Động tác của y vô cùng nhẹ nhàng, giống như đang nâng thứ đồ vật trân quý nhất, từ từ rửa từ mắt cá chân cho đến ngón chân Giản Xuân Triều.
Giản Xuân Triều dựa vào sô pha, yên tĩnh nhìn Phương Minh Chấp một lúc, đột nhiên lại cảm thấy thực đau lòng, cúi người kéo Phương Minh Chấp.
Phương Minh Chấp thấy Giản Xuân Triều dùng sức khom lưng, vội vàng đỡ hắn: "Em chậm một chút, đừng đè đứa nhỏ, nó quậy em phải làm sao đây?"
Giản Xuân Triều một tay đỡ eo, một tay kéo Phương Minh Chấp đến gần mình: "Anh lại đây với em."
Phương Minh Chấp nhẹ nhàng buông tay, nhìn hắn: "Sao thế? Em khó chịu à?"
Giản Xuân Triều lấy khăn giấy bên cạnh lau khô tay cho Phương Minh Chấp, lại túm y ngồi xuống bên cạnh mình, lại lay lay chân y.
Phương Minh Chấp nhìn hành động của Giản Xuân Triều, hô hấp ngừng lại, tập trung vào eo hắn: "Em muốn làm gì? Chậm một chút, đừng nghịch."
Giản Xuân Triều ôm chân Phương Minh Chấp, đem chân y bỏ vào bồn: "Em muốn anh cùng ngâm chân với em."
Phương Minh Chấp sợ hắn làm chính mình bị thương, theo ý Giản Xuân Triều bỏ chân vào nước ấm.
Hai người cùng nhau rửa chân, Giản Xuân Triều cười hì hì hỏi y: "Có nóng không?"
Phương Minh Chấp dùng lực một chút đem người ôm ngồi lên đùi mình.
Giản Xuân Triều phối hợp xoay người ôm cổ Phương Minh Chấp, mềm mại dặn dò: "Anh phải ôm cho chặt nha, để em ngã là không được đâu." Ngoài miệng nói như vậy nhưng động tác lại giống như không có một chút lo lắng nào cả.
Giản Xuân Triều dùng chân nhẹ nhàng dẫm lên chân Phương Minh Chấp, còn dùng ngón chân cào cào chân y, chơi đến vô cùng vui vẻ.
Bình luận