Chương 63: Ngoại truyện: Sinh hoạt(2)
1.
Thời điểm ở cữ, mỗi ngày Trần An An bị Diệp Lương Nhất kiên quyết bắt húp một báo cháo gạo kê nhỏ, ăn trứng gà, ăn tới nỗi chán ngấy cũng không được đổi món, đúng thật là sự hành hạ ngọt ngào.
Hết tháng ở cữ, Trần An An lại có thể chạy, có thể nhảy, chuyện đầu tiên cô làm là đùng đùng đòi đồ ăn với Diệp Lương Nhất, cả tháng nay, cô thèm ăn những món đó vô cùng, nhưng lại không thể ăn.
Diệp Lương Nhất cũng cưng chiều cô, cô muốn ăn gì đều bảo nhà bếp làm cho cô, trừ phi món đó không trớn, dường như đáp ứng cô mọi thứ vậy.
Trần An An rất nhiều sữa, cũng chẳng cần dồn sức đi tẩm bổ nữa, cục cưng căn bản bú không hết, đôi khi ngực bị trương, đau tới nỗi 'tê tâm phế liệt".
Trần An An đang ở giai đoạn nuôi con bằng sữa mẹ, hai bầu ngực lớn, vừa vểnh lại vừa dựng thẳng đứng, Diệp Lương Nhất đã cấm dục được mấy tháng, đôi lúc không nhịn nổi. Nhưng Trần An An vừa sinh con mới được một tháng, không thể làm tình được, Diệp Lương Nhật đành nhịn, nhiều lần nhịn như thế đúng là không chịu nổi, chỉ có thể chạy vào phòng tắm tự mình giải quyết, khiến cho Trần An An có cảm giác áy náy không tả nổi.
Khi con yêu đầy tháng, rốt cục cũng được đặt tên, bé con gọi là Diệp Thành Thạc. Vốn phải gọi là Diệp Trần Thạc, nhưng Trần An An sợ quá khó nghe, nhất định đổi chữ Trần sang chữ Thành, cũng xem như không thấy nỗi khổ tâm của Diệp Lương Nhất. Diệp Thành Thạc lớn rất nhanh, dường như cứ một tuần lại lớn thêm một chút, khuôn mặt nhỏ bé càng ngày trắng mũm mĩm, ngay cả cặp mắt to giống Trần An An cũng bị ép nhỏ đi. Rốt cục, bà Diệp cũng được làm bà nội, vui mừng không sao kể xiết, hôm nay đi mua một cái xích vàng, ngày mai lại đi mua một cái chuông vàng nhỏ. nếu không phải bị Diệp Lương Nhất ngăn cản thì không chừng bà sẽ ăn diện cho Diệp Thành Thạc giống một gốc cây tiền vàng mất.
Khuôn mặt của Diệp Thành Thạc hầu như được tổng hợp lại từ ưu điểm của Trần An An và Diệp Lương Nhất, đáng yêu tới nỗi ai nhìn cũng muốn sờ một cái. Nhất là đôi mắt to tròn, sâu thăm thẳm, giống y chang mẹ ngốc của nó, lúc Trần An An ôm con trai ra, mọi người chỉ cần liếc qua cũng có thể nhận ra bọn họ là hai mẹ con.
Tính tình Diệp Thành Thạc rất yên tĩnh, không thích ồm ào, đến giờ thì dậy bú sữa mẹ, bú xong thì đi ngủ, cuộc sống có quy củ giống như ông già vậy, Trần An An và Diệp Lương Nhất đã chuản bị tinh thần thức đêm nhưng không ngờ con trai lại ngoan thế. Nhưng cho dù có như thế, mỗi đêm, Trần An An cũng phải dậy bốn, năm lần để cho con trai bú sữa, thay tã, sau khi mang thai dáng dấp cô mập lên bây giờ đã nhanh chóng sụt cân.
Diệp Lương Nhất đau lòng vì cô, đôi khi, anh hận không thể làm thay cô, nhưng duy nhất khoản cho con bú, dù anh có bản lĩnh cũng chẳng thế thay thế Trần An An được, đành mỗi đêm để cho cô thức dậy, bận rộn.
Sau khi làm mẹ, không ngờ từ một con người 'không tim không phổi' trước kia giờ dù cho bất kỳ việc nhỏ nhặt gì cũng biết suy xét, chuyện gì cũng không hề làm qua loa, Thạc Thạc được cô nuôi càng ngày càng đáng yêu, đến lúc khi bé biết ngồi bàn bập bẹ nói 'và, bà, bà' thì thếu chút nữa bị mẹ Tề bắt cóc. Cu cậu thực sự quá đáng yêu, chỉ cần ôm một cái là đủ làm tan chảy trái tim.
Bình luận