Chương 52: 52
Diệp Lương Nhất ở cách cô rất gần, đôi mắt sắc nhọn như chim ưng gắt gao chế trụ gương mặt cô, nóng hừng hực, hơi thở còn mang theo mùi rượu nhàn nhạt phả trên mặt cô, từ từ làm cho hai gò má nhỏ nhắn xinh xắn biến thành hai trái đào đỏ rực.
Trong lòng Diệp Lương Nhất vô cùng tức giận, thầm nghĩ phải giáo huấn cô một chút, cũng không quản cái gì thương tiếc hay không thương tiếc, liền cúi đầu cắn lên môi cô. Trần An An bị đau kêu một tiếng, lần này hắn không hề lưu tình, môi lại là nơi cực kỳ mềm mại, giây tiếp theo, trong miệng cô đã nếm được mùi sắt nhàn nhạt, chắc là chảy máu rồi.
Tính cách Diệp Lương Nhất tuy rằng lạnh lùng xấu tính nhưng đối xử với Trần An An vẫn luôn dịu dàng, động tác cũng không thô bạo, dù rất nhiều lúc nhân cơ hội ăn hiếp cô nhưng đồng thời cũng sẽ quan tâm đến cảm xúc của cô. Lần này là thật sự bực bội nên mới cắn Trần An An hung ác như vậy, quả thực hận không thể đem cô nuốt vào bụng.
Trong lòng Trần An An hoảng hốt, liền đưa tay đẩy hắn ra, lắc đầu muốn trốn tránh môi hắn, không cho hôn.
Động tác của cô khiến cho lửa giận trong lòng Diệp Lương Nhất càng bùng cháy, bình thường hắn rất bình tĩnh kiềm chế, lúc này bị chất cồn lấn át không còn chút gì, "Em còn tránh anh?" Diệp Lương Nhất lạnh lùng híp mắt, trong đôi mắt phản chiếu vẻ mặt kinh hoàng của cô.
"Em, em không ......" Môi Trần An An đau rát, chỗ bị cắn lại thấm nước bọt nên càng xót, trong lòng vô cùng tủi thân, Trần An An nghiêng đầu, giọng nói cứng ngắc, "Anh đừng đè em."
"không phải em muốn phân rõ với anh sao?" Diệp Lương Nhất cong môi cười, đưa tay cởi nút áo ngủ của cô, "Anh không Muốn!" âm điệu của hắn cực kỳ lạnh lùng, giống như gió bấc lạnh thấu xương, lại tựa như một lưỡi dao sắc sượt vào lòng Trần An An.
"Anh buông ra!" Trần An An đẩy tay hắn, dùng sức giãy dụa, tuyệt không giống với bộ dáng hiền lành ngoan ngoãn mọi khi, "Của anh vốn chính là của anh, em không thể đụng vào!" Cho dù quan hệ giữa hai người đã thân mật như vậy nhưng Trần An An vẫn cảm thấy để Diệp Lương Nhất trả hộ cô một số tiền lớn như vậy rất không hay, từ nhỏ cô đã không tham lam, là đồ mình mượn thì không phải của mình, cho nên một phần cũng không thể chiếm.
Diệp Lương Nhất tức đến nỗi bật cười, từ trên người cô đứng lên, ánh mắt tăm tối, "À? Nếu em có lòng tự trọng như vậy, khi đó vì sao còn đồng ý đến chỗ này của anh ở nhờ?!"
Hô hấp Trần An An cứng lại, vừa mới từ trên giường ngồi dậy thân mình chợt cứng ngắc.
"không nói?" Lửa giận trong lòng Diệp Lương Nhất càng bùng lên, giống như muốn đốt hết toàn bộ lục phủ ngũ tạng của hắn thành tro vậy, dưới tác động của cồn cũng bắt đầu nói năng không suy nghĩ, "Được lắm, bây giờ chúng ta sẽ tính toán rõ ràng! Em thiếu anh bao nhiêu tiền thuê nhà, anh thiếu em bao nhiêu tiền cơm, em không phải cũng chia rõ sao? Đến đây, lấy bút lại đây, chúng ta tính một chút!"
Bọn họ chỉ còn ba tháng nữa sẽ kết hôn, cô lại không hề coi hắn là chồng mình, mọi chuyện đều phải phân chia rành mạch. Chỉ cần suy nghĩ như vậy, trái tim Diệp Lương Nhất chợt phát lạnh, một chút lý trí còn lại nháy mắt biến mất không còn gì.
Bình luận