Chương 50: 50
Sau khi mổ hai tuần ba Trần được cắt chỉ, ông chỉ nghĩ vậy là mình đã khỏe rồi, mặt cũng không cau có nữa, ngay cả cắt chỉ đau đến mức đầu đầy mồ hôi lạnh nhưng lúc ra khỏi phòng xử lý còn đặc biệt cười với Trần An An một cái.
Trần An An nhìn mà lòng đau xót không thôi, vừa cầm khăn tay lau mồ hôi cho ba cô, vừa cân nhắc nên làm thế nào nói cho ông chuyện nửa tháng sau phải trị liệu bằng hoá chất.
Ba Trần là kiểu người không chịu ngồi yên, ở bệnh viện gần một tháng, trong lòng ông cảm thấy vô cùng bức bối, ông nhớ mấy con gà mái ngoan ngoãn, nhớ việc nhà nông đầu xuân, còn nhớ gian nhà ngói bốn gian nữa, cắt chỉ xong, ông tùy ý để Diệp Lương Nhất và Trần An An đỡ, vui vẻ lên xe Diệp Lương Nhất, trong lòng thì tính toán làm sao để con gái thả cho ông đi.
Nhà Diệp Lương Nhất chỉ có hai phòng ngủ, ba Trần đến đây thì nhất định phải ở một phòng riêng, nói như vậy Diệp Lương Nhất và Trần An An chắc chắn sẽ cùng nhau ngủ. Diệp Lương Nhất ước gì được như vậy, Trần An An lại cảm thấy ở trước mặt ba mình, quang minh chính đại ngủ chung với Diệp Lương Nhất thật vô cùng xấu hổ, lưỡng lự mãi mà chưa đồng ý.
Ba Trần vừa thấy cách bài trí trong nhà là biết con gái mình đã ở đây từ trước rồi, cô An An qua phòng Diệp Lương Nhất ngủ.
Lập trường của Trần An An vốn không kiên định, giờ thấy ba cô như vậy, liền ôm một đống quần áo của mình sang ngủ cùng Diệp Lương Nhất.
Hôm nay ba Trần xuất viện vừa đúng vào ngày Tết nguyên tiêu, Trần An An nấu hai bát bánh trôi nhân vừng đen, vụng trộm trốn ba cô đi vào phòng ngủ cùng Diệp Lương Nhất ăn.
Ba cô bây giờ chỉ miễn cưỡng ăn chút cháo, cô sợ ông nhìn thấy sẽ ghen tị.
Diệp Lương Nhất không thích ăn đồ ngọt, bánh trôi nhân vừng đen lại quá ngọt, cho nên hắn chỉ ăn một viên rồi nhíu mày đẩy bát ra. Trần An An vừa thấy hắn không ăn, đôi mắt to đen bóng lập tức sáng lên, vừa hay cô thích ăn, có thể giúp anh đem bát bánh trôi kia đánh bay!
không ngờ Diệp Lương Nhất liếc mắt một cái liền nhìn thấu động tác nhỏ của cô, hắn cầm áo ngủ vừa đi vào phòng tắm, vừa cảnh cáo cô, "Nhiều nhất chỉ có thể ăn năm." Để cường điệu số lượng, còn cố ý vươn một bàn tay.
Ánh mắt Trần An An đảo một hồi, nửa miếng bánh trôi còn ở trong miệng, mơ hồ đáp: "Biết rồi, biết rồi, anh mau tắm đi."
Lời này nghe thế nào cũng như là khiêu khích, nhưng mà từ trong miệng Trần An An thì khẳng định không phải ý này. Diệp Lương Nhất đương nhiên hiểu được, đây là cô đang thúc giục hắn tắm nhanh sau đó đi sang nói với ba cô chuyện hóa trị liệu. Nên cũng không dừng lại nữa, dứt khoát xoay người đi vào phòng tắm.
không ngờ hắn vừa đi, Trần An An xem như không có người quản thúc nữa, bưng bát lên bắt đầu ăn ngấu nghiến, Diệp Lương Nhất tắm rất mau, cô phải tranh thủ ăn hết trước khi anh quay lại mới được!
Trong lòng Trần An An dương dương tự đắc, đến lúc đó đồ ăn đều đã trong bụng, Diệp Lương Nhất có thể làm gì được? Anh ấy cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội là thích quản cô, Trần An An nuốt xuống một miếng bánh trôi, bỗng nhiên nhớ đến Chu Tề.
Bình luận