🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 45: 45

Mỗi một giây trôi qua dường như kéo dài vô hạn, Trần An An ngồi ở trên hành lang, môi đã lạnh tái đi nhưng vẫn không chịu nhúc nhích một chút.

Chưa bao giờ cô phải trải qua quãng thời gian dày vò như vậy, thậm chí lúc chỉ có một mình phiêu dạt nơi thành phố, vừa cô đơn vừa bất lực, cũng chẳng thể so với loại cảm giác sợ hãi run rẩy như lúc này. Bây giờ nằm ở trong phòng phẫu thuật là người cha đã nuôi dưỡng cô hơn hai mươi năm, là người cô yêu nhất trên đời, chỉ cần nghĩ đến có một ngày ông sẽ vĩnh viễn rời khỏi mình, Trần An An liền cảm thấy toàn bộ trời đất đều sụp đổ.

Bệnh viện, nơi đã quen với sinh tử, nỗi đau của cô chỉ như một con sóng nhỏ trong đại dương bao la, chỉ trong chốc lát đã bị trùm lên, sóng sau đè sóng trước. Giường bệnh nhân được đẩy qua lại liên tục trước mặt, các bác sĩ và y ta đều là vẻ mặt nghiêm túc cứng nhắc, trên giường, bệnh nhân hoặc tỉnh táo kêu rên đau đớn hoặc cận kề cái chết tim như sắp ngừng đập, Trần An An co lại trên ghế, nỗi sợ hãi trong lòng càng bành trướng vô hạn.

đã hơn mười hai giờ trưa, cửa phòng phẫu thuật vẫn đóng chặt, hoàn toàn không có dấu hiệu mở ra, tay chân Trần An An lạnh lẽo, nước mắt dường như đã cạn khô.

Làm sao còn chưa ra? Có phải xảy ra cái gì ngoài ý muốn không? cô lau đôi mắt sưng đỏ, trong lòng nhịn không được bắt đầu miên man suy nghĩ.

"An An, sao không về phòng bệnh?" Giọng nói quen thuộc cùng tiếng bước chân càng ngày càng gần vang lên bên tai, Trần An An ngẩng đầu lên, "Chu Tề, sao anh lại ở đây?"

"Đến thăm em một chút." Chu Tề ngồi xuống bên cạnh Trần An An, nhẹ nhàng xoa đầu cô, "Bác Trần có khỏe không?"

"Em không biết." Trần An An rũ mắt xuống, trên lông mi còn dính nước mắt, thanh âm nghẹn ngào, "đã vào hơn hai tiếng mà chưa ra."

Cô vừa ngẩng đầu lên, Chu Tề liền nhận ra cô có điểm khác thường, sắc mặt trắng xanh, môi tím tái, rõ ràng là bị lạnh quá rồi, hắn nhịn không được dùng đầu ngón tay chạm vào tay cô, quả nhiên lạnh lẽo vô cùng, ngay cả ngón tay cũng hơi cứng lại, hắn nhíu mày, hai tay bao chặt lấy tay Trần An An, "Sao lại lạnh thế này? Về phòng bệnh chờ, được không?"

Trần An An lắc đầu, ánh mắt nhòa lệ, dùng sức rút tay mình ra, "Cám ơn anh đã tới thăm em, em muốn ở chỗ này chờ bọn họ ra."

Chu Tề cúi đầu nhìn lòng bàn tay trống không của mình, hai tay cứng đơ ở đó thật lâu sau mới thu về. hắn ổn định cảm xúc trong lòng mình, khuyên nhủ: "Bác Trần phẫu thuật ít nhất phải ba tiếng, em ngồi đây cũng chịu lạnh vô ích, nếu bị cảm làm sao? Nghe lời, anh mang cho em ít sủi cáo, về phòng ăn một chút cho ấm rồi quay lại."

Giữa trưa ba mươi tết, vốn là người một nhà vây quanh bàn đoàn tụ, cô lại ở hành lang bệnh viện ăn đói mặc rách. Chu Tề thấy bộ dáng cô run rẩy co rụt lại, trái tim bỗng nhiên đau đớn, lúc này cũng chỉ muốn cho cô dễ chịu một chút, không suy nghĩ gì nhiều.

"Cám ơn anh, nhưng em không muốn ăn cơm, em muốn chờ ba em." Trần An An cứng đầu như gân, vô cùng cố chấp, đừng nói là một Chu Tề, cho dù là mười Chu Tề cũng không lay chuyển được cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...