Chương 35: 35
Ngày hôm sau, Trần An An và Diệp Lương Nhất đều không đi làm, liền cùng nhau về Diệp gia thăm Diệp phu nhân. Hai người đã vài ngày không về nên Diệp phu nhân cực kỳ vui vẻ.
Gần đây bà cảm thấy rất nhàm chán, nên đăng ký học một lớp nấu món ăn Pháp, thấy Trần An An và Diệp Lương Nhất về, lập tức xắn tay áo vào phòng bếp muốn thể hiện tay nghề.
Khả năng nội trợ của Trần An An không tệ, lại hiếm khi có hứng thú với việc nấu nướng, liền đi theo Diệp phu nhân vào phòng bếp, cũng muốn học làm đồ ăn Pháp.
Diệp Lương Nhất thấy hai phụ nữ trong nhà đều hứng thú bừng bừng, cũng không quấy rầy hai người, đi lên lầu gọi điện thoại cho ông Chu, hỏi bọn họ tình hình của Chu Tề. Biết được suốt đêm hắn bay tới miền nam, liền yên lòng.
Còn có thể kiềm chế được, tự mình đi xa, thì thấy tình huống của hắn cũng không nghiêm trọng lắm.
"Muốn làm món trứng tráng nấm ngon phải dùng chảo đồng, dầu cần đun nóng hai ba lần, trước khi cho trứng vào thì phải làm nóng chảo cho bốc hết hơi nước mới được." Diệp phu nhân cầm cán chảo, vừa thuần thục lấy một thìa bơ cho vào, vừa giảng giải cho Trần An An.
"Cần chú ý nhiều như vậy ạ!" Trần An An sợ hãi than, mắt to cũng không chớp nhìn chằm chằm động tác của Diệp phu nhân, âm thầm ghi nhớ các động tác của bà.
"Đương nhiên." Diệp phu nhân cười cười, "Hôm nay cho con nếm thử tay nghề của bác!" nói xong bà nghịch ngợm hướng Trần An An chớp chớp mắt, vẻ mặt yêu thương.
Trần An An từ nhỏ đã không có mẹ, Diệp phu nhân tính cách hiền hoà, đối xử với cô lại vô cùng thân thiết, đó là tình mẫu tính dịu dàng mà ba cô không thể nào cho cô được, Trần An An ra sức gật gật đầu, trong lòng lại bỗng nhiên chua xót. Có mẹ thật là tốt, bác sĩ Diệp thật hạnh phúc. Trần An An có khuôn mặt nhỏ, đôi mắt lại to đen lúng liếng giống như hạt nho tươi mới, đặt trên khuôn mặt trắng nõn kia quả thực là đáng yêu muốn chết.
Diệp phu nhân nhìn bộ dáng cô chăm chú học hỏi, trong lòng vô cùng ngứa ngáy, thật vất vả thừa dịp chờ lật trứng trong chảo, liền nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần An An một phen, đến khi đã tay rồi, lúc này mới cười tủm tỉm nhìn Trần An An nói: "An An, dạo này ở cùng Lương Nhất thế nào? Có cãi nhau hay không?"
Trần An An vội vàng lắc đầu, "không có, không có! Diệp Lương Nhất tốt lắm."
Diệp phu nhân đảo mắt, "Hai đứa ở cùng một chỗ thật sự không có va chạm sao?"
"không có ạ." Trần An An nghĩ nghĩ còn nghiêm túc nói: "Tính tình Diệp Lương Nhất rất tốt, không ăn kiêng, ách...... không giận dỗi vô cớ, anh ấy, anh ấy đối xử với cháu cũng tốt lắm." nói xong câu cuối cùng, cũng không biết nghĩ đến cái gì, mặt lại đỏ lên.
Vẻ mặt Diệp phu nhân sâu xa, từng bước dụ dỗ, "Chỉ như vậy thôi sao?"
Chỉ như vậy thôi? Tốt lắm mà, không cần trả tiền thuê nhà, tiền điện nước cũng không cần cô lo, tuy rằng...... bác sĩ Diệp có ăn cơm nhà, nhưng cũng không thành vấn đề, nhưng mà chuyện tốt như vậy chỉ còn lại hai tháng.
Bình luận