Chương 31: 31
"đi tắm." Vừa hôn xong, Diệp Lương Nhất liền trực tiếp ôm lấy cả người Trần An An đang trần trụi, dưới ánh mắt vừa thẹn vừa sợ của cô, đi thẳng vào phòng tắm.
Điều kiện ở khách sạn vô cùng tốt, bồn tắm lớn tuyệt đối có thể chứa được hai người. Diệp Lương Nhất đặt Trần An An vào trong bồn tắm, mở nước điều chỉnh vừa đủ ấm rồi lấy sữa tắm.
"Bác sĩ Diệp, em......" Trần An An tâm loạn như cào cào, đáng thương co rụt lại một chỗ trong bồn tắm, nhìn cũng không dám nhìn Diệp Lương Nhất, chỉ tựa đầu xuống chôn vào đầu gối, giọng nói run rẩy, "Rốt cuộc là có chuyện gì? Em không muốn như vậy, em......" cô cắn môi, trong đôi mắt to đen tròn đã nước mắt vòng quanh, "Em không làm gì cả, nhưng không biết vì sao......"
"Được rồi." Diệp Lương Nhất ngắt lời cô, chân dài duỗi ra, trực tiếp rảo bước đến bồn tắm, giúp cô đem tóc ẩm ướt dính trên mặt vén ra sau gáy, "Để anh xử lý."
"Nhưng mà......" Trần An An lại rụt đầu, muốn né tránh tay hắn. Bọn họ đã làm chuyện thân mật như vậy, về sau biết làm sao bây giờ? Quan hệ như vậy thật sự là rất hỗn loạn, bạn bè không phải bạn bè, người yêu không phải người yêu......
Giống như nhìn ra hoang mang của cô, Diệp Lương Nhất đưa tay nâng cằm cô lên, bắt buộc cô phải đối diện với mình, nhướn mày nói: "Em không thấy là em nên chịu trách nhiệm với anh sao?"
Trần An An há miệng, giống như không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy, "Chịu...... chịu trách nhiệm?"
"Đương nhiên." Diệp Lương Nhất hơi híp mắt, trong đôi mắt hẹp dài rực rỡ phát sáng, "Dùng xong rồi muốn quỵt nợ sao?"
Lúc hắn nói đến chữ "dùng" kia, đặc biệt nhấn mạnh, giống như cố ý cường điệu, thấy Trần An An nháy mắt mặt đỏ tai hồng, ấp a ấp úng một câu cũng không nói được.
Thấy bộ dáng cô né tránh không biết làm sao, trong lòng Diệp Lương Nhất thở dài, nếu không phải thích, làm sao hắn lại làm ra tình trạng này? hiện tại cô ngốc này muốn phủi mông? không có cửa đâu!
"Trần An An, ngẩng đầu lên." Giọng nói Diệp Lương Nhất lãnh đạm, lại mang theo một khí thế không thể chối từ, Trần An An không tự chủ được liền làm theo lời hắn.
"Nghe kỹ." Diệp Lương Nhất nắm cằm của cô, gắt gao nhìn thẳng vào mắt cô, "Anh là người đàn ông của em, biết không?"
Cái này...... là ý gì? Trần An An chớp chớp mắt, có chút không hiểu rõ lắm tình huống hiện giờ, bác sĩ Diệp sao lại nói như vậy? Bởi vì bọn họ đã làm loại chuyện này? Nhưng mà anh ấy lại không thích cô? Như vậy không phải là rất chịu thiệt sao? Chẳng lẽ thật sự chỉ vì muốn cô chịu trách nhiệm?
Đầu óc Trần An An đơn giản, suy nghĩ nửa ngày cũng chưa nghĩ ra nguyên nhân.
Mà Diệp Lương Nhất đợi thật lâu cũng không nghe thấy cô trả lời, trên mặt hàn khí càng ngày càng bao trùm, quả thực hận không thể bổ đầu của cô ra nhìn xem rốt cuộc cô suy nghĩ cái gì.
Hắn đã làm, đã nói rõ ràng như vậy, chẳng lẽ cô còn không hiểu? Hay là cô không thích hắn? Mà thích kiểu người như Chu Tề?
Bình luận