Chương 20: 20
"An An, cậu làm sao vậy, không ngủ được à?"
Vừa đến chỗ làm, Lý Duyệt Nhiên nhìn thấy đôi mắt gấu mào của Trần An An, chịu không được lắp bắp kinh hãi, chẳng lẽ tay bác sĩ kia đã làm gì?
"Không sao." Trần An An ậm ừ trả lời Lý Duyệt Nhiên một câu, xong đi tới bàn làm việc của mình ngồi xuống, mở ngăn kéo lấy hai gói trà, "Duyệt Nhiên, đưa ly của cậu cho mình, mình đi pha trà xanh."
Lý Duyệt Nhiên đưa ly của mình cho cô, nhịn không được lại tò mò quan sát cô một chút, thấy cô bước đi không có gì khác thường lúc này mới yên tâm.
Trần An An pha hai chén trà xanh xong, đặt một ly lên bàn Lý Duyệt Nhiên, nhìn Lý Duyệt Nhiên lúc nào cũng bày ra vẻ mặt tươi cười, càng nhìn càng thấy kỳ quặc, "Duyệt Nhiên, cậu không sao chứ?"
Cô vẫn cảm thấy Duyệt Nhiên là miễn cưỡng cười vui, tuy rằng Đường Niên làm chuyện khiến người ta khinh thường, nhưng dù sao Duyệt Nhiên cũng đã cùng anh ta nhiều năm như vậy, trước giờ tình cảm nồng nàn, căn bản không thể nhanh như vậy không đau lòng.
"Giờ không sao rồi." Lý Duyệt Nhiên bưng lên ly trà xanh uống một ngụm ấm nóng, nở nụ cười rạng rỡ với Trần An An, "Đừng có giống mẹ mình, cả ngày cằn nhằn!"
Trần An An đoạt lấy cái ly trên tay Lý Duyệt Nhiên, lo lắng hỏi cô, "Cậu đừng có chọc cười mình! Có muốn xin nghỉ vài ngày không, đi đâu đó cho khuây khỏa?"
"Được rồi, mẹ Trần." Lý Duyệt Nhiên liếc cô một cái, xoa xoa đầu cô, "Cậu mau làm việc đi, bây giờ mình rất ổn, mình cũng sẽ không ngược đãi bản thân, cậu hiểu không?"
Trần An An không trả lời, nhìn chằm chằm vào mắt Lý Duyệt Nhiên vài giây, xác định đúng là cô ấy đã ổn định tình cảm chính mình, lúc này mới trở về bàn máy tính.
Mặc kệ thế nào, chỉ cần Duyệt Nhiên cảm thấy tốt là được rồi.
Gần đến Noen, quản lý giao cho cô thiết kế quảng cáo cho một công ty, lấy chủ đề chính là Giáng sinh, lại còn thúc giục rất gấp, Trần An An đang ngồi trước máy tính căng đầu suy nghĩ, di động bỗng nhiên đinh đinh vang lớn.
Cầm lên nhìn, là tin nhắn của Diệp Lương Nhất: Tối nay mời cô ăn cơm.
Trần An An hừ một tiếng, đóng tin nhắn lại, đặt điện thoại sang một bên.
Cô quyết định phải chiến tranh lạnh với Diệp Lương Nhất! Thật bực mình mà! Thẳng tay đem bánh ngọt của cô ném vào thùng rác!
Nhiều bánh ngọt vừa đẹp mắt lại ăn ngon như vậy nháy mắt đều bị ném đi!
Kẻ có tiền thật sự là không thể nói lý! Muốn ném cái gì thì ném cái đó! Một chút cũng không lo lắng trên đời này có bao nhiêu người đang phải chịu đói! Loại hành vi này cô tuyệt đối không dễ dàng tha thứ!
Mà bên kia, Diệp Lương Nhất đợi nửa giờ cũng không thấy Trần An An trả lời, trong lòng cực kì bất đắc dĩ, không phải chỉ là mấy miếng bánh ngọt sao, lại tức giận như vậy?
Hắn đưa tay xoa miếng dán bên gáy, khuôn mặt lạnh như băng dường như có chút thả lỏng.
Đêm qua sau khi hắn đem bánh ngọt ném vào thúng rác, Trần An An lập tức bùng nổ tức giận, trực tiếp bổ nhào vào người hắn cắn một phát lên cổ.
Bình luận