Chương 19: 19
"Diệp, bác sĩ Diệp, thực xin lỗi." Trần An An ngồi ở trên ghế phụ, bất an cúi đầu, mười ngón tay trắng nõn xoắn vào nhau, "Tôi không ngờ bác gái lại bảo anh đến chỗ tôi, thực xin lỗi."
Diệp Lương Nhất một tay đặt lên tay lái, một tay đẩy kính mắt, "À? Vậy cô nói hiện tại nên làm sao?"
Trần An An ngẩng đầu thật cẩn thận nhìn sắc mặt Diệp Lương Nhất, thấy hắn không có xu hướng tức giận, lúc này mới nho nhỏ thở phào nhẹ nhõm một hơi, "Tôi cũng không biết, tôi thấy anh không có chỗ ăn sáng nên mới như vậy, ai ngờ....."
"Tôi sẽ đến chỗ cô ở." Diệp Lương Nhất bỗng nhiên ngắt lời Trần An An.
Trần An An giật mình trừng mắt, "Như vậy sao được?"
"Sao lại không được?" Sắc mặt Diệp Lương Nhất càng thêm lạnh như băng, "Lý do?"
Trần An An bối rối khoát tay, nói năng có chút lộn xộn, "Chúng ta, chúng ta sao có thể ở cùng một chỗ! Chúng ta không có quan hệ gì....."
Diệp Lương Nhất hừ lạnh một tiếng, đưa tay nâng cằm Trần An An, trong mắt đều là ý lạnh, "Bằng không thì ở đâu? Cô muốn tôi đi ở khách sạn sao?"
"Không, không phải?"
"Này cũng không được, kia cũng không được, rốt cuộc cô muốn như thế nào?" Diệp Lương Nhất không kiên nhẫn gõ gõ tay lái, "Nghĩ xong hãy nói!"
Trần An An cắn môi, chuyện này là do cô gây ra, cô phải tự giải quyết. Hơn nữa hiện tại cô ở phòng của bác sĩ Diệp, nếu người ta muốn ở cô cũng không có quyền ngăn cản.
Chỉ là bọn họ cứ ở chung như vậy, dù sao vẫn cảm thấy có điểm không ổn.....
Cô trộm liếc mắt Diệp Lương Nhất, thấy hắn đang nhìn chằm chằm cô chờ đáp án, đột nhiên quyết tâm, "Vậy đi thôi!"
Phòng là của bác sĩ Diệp, hiện tại cô ở lại đây khoa tay múa chân không cho người ta vào, cũng quá ích kỷ đi.
Diệp Lương Nhất nghe vậy, lập tức đạp chân ga, khởi động xe, "Nghĩ kỹ chưa?"
"Rồi." Trần An An đang ngồi ghế yên lặng gật đầu.
Trong mắt Diệp Lương Nhất hiện lên nét cười, trên mặt lại lạnh như băng, "Thế bữa sáng của tôi....."
"Tôi phụ trách!" Trần An An vội vàng cướp lời. Bởi vì chính câu nói đầu tiên của mình làm cho bác sĩ Diệp chuyển nhà, trong lòng cô áy náy vô cùng, đương nhiên sẽ không cự tuyệt.
Cũng còn thông minh đấy, Diệp Lương Nhất cực kì hài lòng. "Sáng mai tôi muốn ăn dưa leo trộn, cháo trắng nữa."
Trần An An gật đầu như giã gạo, "Được."
Diệp Lương Nhất không có nhiều hành lý, phòng cũng được Trần An An bình thường lau dọn sạch sẽ, bởi vậy chuyển vào ở cũng không rắc rối.
Diệp Lương Nhất thoải mái đứng trước mặt Trần An An. Nhìn Trần An An không được tự nhiên xoay người đi tắm rửa, lại không được tự nhiên quay vào phòng ngủ, trong lòng cực kỳ vui vẻ.
Sáng sớm hôm sau, lúc Diệp Lương Nhất dậy, Trần An An đã đi dạy cho Quý Cửu Thành.
Hắn rửa xong mặt đi đến phòng bếp, chỉ thấy trên bàn tròn bày mấy món ăn sáng nhìn không tệ. Mở nồi cơm điện, bên trong cháo gạo trắng vẫn còn ấm, thỉnh thoảng còn tỏa hơi nóng.
Bình luận