🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 90: Muốn Lấy Gạo, Phải Lấy Luôn Cả Cơm

Ngày hôm qua là một ngày khá mệt mỏi với Phúc Khang,anh không phải mệt vì đám báo chí, hay những tin tức mà là mệt vì lo lắng Hồng Nhi sẽ hiểu lầm anh sẽ không để ý đến anh nữa.

Mà điều khiến anh đau đầu hơn nữa là vì sao tin tức báo chí tung tin cực nhiều như vậy, mà Hồng Nhi lại không có động tĩnh gì, nếu như cô biết, cô nói, thì anh còn có thể mở lời mà giải thích, còn bây giờ thì cô không hề nói gì, khiến anh lại càng khó mở lời, Thật sự Viên Phúc Khang giám đốc máu lạnh lừng danh như anh lại hơi lo sợ vì một cô gái nhỏ bé như vậy, thật nhiều lúc anh không cam lòng nhưng trái tim anh lại cho điều đó là nên làm.

Reng reng reng, đang trong đầu suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại vang lên làm anh phải thoát ra khỏi dòng suy nghĩ kia. Không đành lòng mà nhấn nút

_ Chuyện gì? - tiếng nói lạnh hơn băng của anh vang lên trong điện thoại khiến thư ký bên đầu dây phải ngừng khá lâu mới dám đáp

_ Viên tổng! Nghi tiểu thư đến - cô thư ký mới tuyển lúc đầu rất tự tin với mình nhưng sau 1 ngày làm với Phúc Khang mới biết được thế nào là Bầu trời thế nào là vũ trụ.

_ Cho cô ta vào! - anh không thích tiếp trong phòng riêng như vậy báo chí bắt gặp được lại càng không hay, nhưng cô ta lại tìm đến, cũng vì cái hợp đồng ngàn tỉ kia mà anh cũng im lặng chờ ngày tấn công.

Tiếng bước gót ôm thanh điệu đà của thiếu nữ kia dập xuống sàn từng nhịp, có thể chơi một bản nhạc với giai điệu bước chân của cô luôn ý chứ. Cô gái trẻ này không giống như những cô gái đã bám theo Phúc Khang, cô gái này sở thích là màu trắng giống y như Hồng Nhi của anh, không biết có thật sự là bản chất của cô như vậy hay là vì đã điềutra trước nên cô như là Hồng Nhi sao chép ra 60% chỉ khác có cái mặt và dáng người gầy hơn Hồng Nhi, da cô trắng bạch chứ không trắng hồng như Hồng Nhi, bộ ngực kia lại nhỏ size hơn Hồng Nhi của anh rất nhiều ( tg: cái này là Phúc Khang để ý nha chứ không phải tác giả đâu nha =.=")

Cô luôn nhẹ nhàng, từ tốn, cử chỉ cũng 9-10 so với Hồng Nhi. Đây cũng là điều khiến anh không chán ghét cô cho lắm vì cô không như những người kia.

Bước chân lại gần Phúc Khang hơn, cô như chẳng ngại ngùng gì cứ tiến thẳng đến anh, vẻ mặt rất từ tốn không hề biến đổi,

_ Chào Viên Tổng! - thanh âm trầm hơn. Không quá điệu đà cũng chẳng phải chanh chua.

_ Nghi tiểu thư đã đến rồi sao! Mời ngồi - lúc nghe tiếng nói của cô gái kia, Phúc Khang mới bắt đầu bỏ bút xuống, đứng lên, lịch sự mời cô gái kia.

Ánh mắt của cô gái có chút bén hơn nhưng lướt qua rất nhẹ, miệng vẫn cười thật tươi. Phúc Khang lại chẳng bao giờ để ý đến những cái cử chỉ đó, người đàn ông si tình này chỉ biết mỗi mình người vợ cùng hai đứa con đáng yêu của anh thôi. Còn ai xinh thế nào đẹp ra sao anh đều mặc kệ.

_ Nghi tiểu thư đến đây, thật quý quá, chẳng hay có việc gì mà Nghi tiểu thư phải đến tận đây? - Câu nói của anh lạnh thật lạnh, đến nổi làm cho người nghe được không thể mở lời được, chưa vào câu chuyện đã muốn kết thúc rồi.

_ Không lẽ tôi không được đến đây sao Viên Tổng? - Lời nói của cô rất ngọt, cơn tức dù có nổi lên đến đỉnh đầu cũng phải dằn xuống.

_ À không! Tôi tự hỏi không lẽ Nghi tiểu thư lại rảnh đến thế, vậy tiểu thư muốn gì? Xin hãy nói thẳng Phúc Khang tôi không có thời gian sợ rằng không thể tiếp cô lâu được! - Phúc Khang đứng lên, cầu ly trà vừa khuấy xong, uống lấy một ngụm đừng nghĩ rằng anh làm ly trà cho cô mà là cho anh.

_ Không có gì đặc biệt! Tôi đến đây muốn biết rằng anh có xem tin tức mấy ngày nay hay không thôi - Cử chỉ tao nhã, người khẽ chuyển động về phía trước, ánh mắt cô khẽ nhìn xuống nhìn về phía cái bàn trước mặt miệng nhẹ nhàng cử chỉ như muốn nhắc nhở một việc gì đó rất quan trọng.

_ Về việc tin tức! Xin thứ lỗi, Viên Phúc Khang tôi là một người hết sức bận rộn, không có thời gian để ăn nói chi là rãnh rang xem mấy tin lảm nhảm kia. - Anh thừa biết rằng cô đang muốn nói gì nhưng cứ lờ đi cho xong việc.

_ Cũng không có gì quan trọng, chỉ là họ đang nói đến việc tôi và anh giống như hẹn hò! - Nghi Huệ nhấn mạnh hai chữ Hẹn Hò

_ Tiểu thư để ý đến những lời đồn nhảm thế sao? Tôi lại nghĩ người trong cuộc phải hiểu rõ hơn những kẻ ở ngoài chứ, tôi và tiểu thư cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đến công trường tất cả đều là bàn về công việc tôi chưa hề có một câu nói nào khiến cho tiểu thư phải hiểu nhầm, vậy sao tiểu thư lại đến đây nói với tôi chuyện này? - Phúc Khang xem như không có gì quan trọng, lại nói thẳng thừng về mối quan hệ giữa hai người.

_ Anh có biết chính vì vậy mà tôi bị người khác từ hôn hay không, họ hiểu nhầm chúng ta, giờ thì tôi không thể lấy chồng, anh tính sao về việc này? - Đến lúc này, Nhu với Mì tất cả đều dẹp bỏ, Nghi Huệ tấn công trực tiếp, không chừng chừ nữa.

_ Vậy! ý của Nghi tiểu thư đây muốn thế nào? - Anh bỏ ly trà xuống bàn, dùng ánh mắt cực băng lạnh nhìn Nghi Huệ.

_ Anh phải chịu trách nhiệm cho việc này - Nhìn thấy được ánh mắt giết người của Phúc Khang khiến cho lá gan lúc nãy của Nghi Huê bị giảm xuống khá nhiều, cô không nghĩ anh lại có loại ánh mắt đó, quen biết cũng được một tháng, dù biết ánh mắt của anh có sắt lạnh nhưng cô lại không tưởng tượng được rằng nó lại ghê rợn đến thế và ngày hôm nay anh dành ánh mắt đó cho cô. Dù người đã run nhưng cô vẫn lấy bình tĩnh để nói lên điều cần nói, Mục đích vẫn phải đạt được.

_ Tiểu thư! Chúng ta ăn một bữa cơm, không lẽ tôi phải chịu trách nhiệm cho bữa cơm của tiểu thư sao? - Phúc Khang thừa biết mọi chuyện là do cha của cô ta sắp xếp, nay lại đến đây lấy cái cơ là lũ nhà báo kia mà bắt anh phải chịu trách nhiệm nạp cô làm thiếp à... há há hình như là họ đã quá xem thường Viên Phúc Khang anh rồi thì phải.

_ Tôi giờ không lấy được chồng, mọi người đều đồn đại tôi và anh, không ai chịu lấy tôi tất cả là tại anh mà ra, vậy mà anh còn hỏi sao? - Nghi Huệ tỏ vẻ tức giận đứng dậy giựt giỏ xách sang một bên.

_ Vậy tôi phải chịu trách nhiệm sao đây? - Phúc Khang nhướng mày nhìn cô ta, ánh mắt hơn cả giết người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...