Chương 88: Viên Phúc An Nhiên
Hôm nay, là ngày gia tộc họ Viên hối hả hơn bao giờ hết, Viên Phúc Hạo lão gia vôi vả đến mang dép này giầy kia không biết, Viên Phúc Khang áo nút không cài được hết mồ hôi đổ ướt nhẹp, Viên Phúc Khôi sắc mặt không khỏi nhăn nhúm.
Thật đang vui vẻ thì Hồng Nhi lên cơn chuyển dạ muốn hạ xanh, cả ba người đàn ông trong nhà liền cuống lên,phải đưa cô đến bệnh viện, dù là sinh lần hai nhưng lần sinh thứ nhất do Phúc Khang dàn xếp nên không phải lo lắng nhiều còn ngày hôm nay là do Hồng Nhi dứt khoát không chịu đi nghe lời anh nên mới có giờ phút này.
_ Lưu Thiên Hoàng! - Tiếng Phúc Khang vang lên khi vừa thấy bóng dáng của một vị bác sĩ mặc áo blu trắng bay tung tóe do chạy rất nhanh.
_ Tôi đây! Yên tâm - Bác sĩ Lưu vừa chạy tới đã chụp tay Phúc Khang muốn anh an lòng rồi bỏ đó chạy thẳng vào phòng sanh.
Cứ mỗi tiếng thét của cô vang lên lại làm cho ba người đàn ông họ Viên kia tim như muốn rớt ra ngoài. Phúc Khang trong lúc này còn hơn cả ngồi trên đống lửa. Anh không thể nào đứng yên được cứ ngóng vào đèn cấp cứu.
Suốt 2 tiếng đồng hồ, Hồng Nhi cố gắng hết sức mình, lần này lại đau hơn lần trước, bé trong bụng có vẻ sinh khó nên bác sĩ cố gắng giúp cô sanh bé nếu 30 phút nữa bé vẫn không ra thì họ buộc phải mổ để lấy đứa bé nếu không sẽ nguy cả con lẫn mẹ.
Phúc Khang nghe được bác sĩ Lưu nói vậy liền rất lo sợ, anh biết Hồng Nhi rất sợ mổ, liền nói với bác sĩ Lưu cho anh được vào để trấn an con cừu bé nhỏ đang sợ của anh. Bác sĩ Lưu không hề phản đối lại rất cần anh lúc này.
Sau khi mặc áo, khử trùng bước vào phòng, nghe tiếng la của cô lòng anh thật nhói đau, anh đang thấy có lỗi khi đã bắt cô lại chịu đau như thế này một lần nữa. Bước nhanh đến cầm tay Hồng Nhi lòng anh không khỏi đau xót.
_ Cừu con! Cố lên, anh ở bên em - giọng nói cưng chiều nhẹ nhàng của anh.
Hồng Nhi lúc này chỉ có thể thều thào nắm chặc tay anh và gọi chỉ vỏn vẹn hai chữ tên anh thôi " Phúc Khang " rồi cơn đau lại đến khiến cô thét lên cơn đau càng làm cô không còn ý thức nữa. người ta thường nói sanh lần hai sẽ dễ hơn nhưng mà đối với cô sao nó lại khó hơn, xem ra đứa bé này lại cứng đầu hơn anh của nó rồi.Vậy là con bé này sẽ giống cô bướng bỉnh cứng đầu.
Phúc Khang lòng nóng hơn lửa khi thấy đứa bé cứ mãi không chịu ra khiến cho Cừu Con của anh cứ phải chịu đau thế này thật muốn mắng nó một trận. Lòng anh nghĩ khi đứa quỷ này ra đời sẽ mắng và đánh nó một phát thật đau vì dám cứng đầu làm mẹ phải chịu đau đến thế.
Bác sĩ Lưu cảm thấy huyết áp của Hồng Nhi đang bắt đầu giảm như thế sẽ nguy hiểm cho cả mẹ và con liền quay sang nhìn y tá gật đầu ra hiệu chuẩn bị phòng mổ để lấy đứa bé ra. Phúc Khang không hề ý kiến chỉ cần làm mọi cách cho Hồng Nhi mau mau hết đau thì như thế nào cũng được.
Hồng Nhi mê man chỉ biết đau không thể tả, cô nghe lời bác sĩ hít vào thở ra và rặn, đến thật sự rất đuối sức cô không thể thở được nữa,
Phòng mổ đã được chuẩn bị, các bác sĩ khẩn trương đưa sản phụ sang phòng mổ. Mọi việc rất nhanh, Hồng Nhi thì cứ làm theo bản tính, phúc Khang thì rối bời lên, phúc Khôi chỉ biết kêu mẹ khóc lớn và chạy theo quả thật hôm nay là một ngày khó khăn đối với cha con nhà họ Viên kia chỉ để đón tiểu bảo bối ra đời.
Phúc Khang không được vào, anh đứng bên ngoài trầm tĩnh hơn, lấy lại bình tĩnh hơn, còn tay để trên đầu của Phúc Khôi dù đây là lần đầu tiên nhưng anh cảm thấy được đứa con trai của mình đang run rẩy đến cỡ nào. Dù sao nó vẫn là một đứa bé 6 tuổi, việc thấy mẹ mình như vậy quả là đã làm cho cậu bé một cơn hoảng sợ. cậu thân hình nhỏ cực nhỏ so với chiều cao của ba mình là một khối đá cực kì lớn. chiều cao của cậu lúc này là tới được mông của ba mình liền ôm lấy người ba ngày ngày cãi nhau để dành mẹ ngủ chung thì giờ đây lại là chỗ dựa cho cậu trong cứ sock thế này.
_ Tiểu quỷ! Ngoan, mẹ và em con sẽ không sao đâu! - dù anh cũng đang rất rối loạn nhưng anh không thể nào cùng mất bình tĩnh trước mặt đứa con này của mình được, mở miệng nói cũng như đang tự an ủi mình.
_ Con ghét tiểu bảo bối, tiểu bảo bối hại mẹ phải ra nông nổi này,con ghét em ấy huhuhu hức hức huhuhu hohohohoo aaaaaaaa hức - tiếng khóc, tiếng oán của đứa bé vang khắp hành lang, mọi người từ bác sĩ đến y tá và bệnh nhân đều có thể nghe thấy điều này.
_ Ngoan! Không được ghét em. Em là mẹ tận tâm mà có con ghét em cũng như ghét mẹ - anh biết. Anh cũng thế cũng oán trách tiểu quỷ nhỏ đã hành hạ bảo bối anh ra thế này, nó còn cứng đầu hơn cả thằng anh nó nữa.
Hai cha con đang trấn tỉnh nhau, từ trong phòng tiếng cửa đây mạnh ra. Bác sĩ Lưu bước ra tinh thần lúc này căng hơn cả bánh tráng phơi khô. Phúc Khang thấy vẻ mặt này liền mặt mày tái xanh. Bác sĩ Lưu không nói một lời nào chỉ đứng cuối mặt xuống. thở hổn hển, như đã nín thở từ lúc nào giờ thì lo lấy lại hơi trước rồi mới nói sau được.
Phúc Khang hối hả vội vả chụp lấy Lưu Thiên Hoàng.
_ nói mau! Hồng Nhi thế nào, nói mau, bộ mặt này là sao, nói mau, cô ấy thế nào! - Phúc Khang hét lớn vào mặt của bác sĩ Lưu
_ Mẹ...... Mẹ..... Mẹ....... Mẹ...... - tiếng hơi thở đứt quản của Lưu Thiên Hoàng không nói nên lời xem ra ca phẫu thuật vừa rồi đã làm anh không dám thở.
_ Hồng Nhi.... hở..... Hồng Nhi thế nào.... nói mau - Anh chỉ nghe được chữ mẹ ý nói đến Hồng Nhi anh liền sốt ruột, tay càng thêm rung rãy.
_ Mẹ.... mẹ..... Mẹ tròn, con vuông... hờ hờ hờ... - Bác sĩ Lưu đã biết cái câu đứt quản của cô đã làm cho Phúc Khang hoảng sợ hơn nên lúc này anh cố gắng nói cho hết câu để người đàn ông điên này không ra tay ám sát oan mình thì khổ thân
_ Tên khốn, sao nhà ngươi không nói sớm hả... có muốn ta đánh cho chết không! - Nghe được những chữ cuối, Phúc Khang thật vui mừng muốn nhảy lên, nhưng lại nổi điên với thằng bạn này dám làm cho anh phải khổ sở. Thật không biết sống chết là gì.
Bình luận